Thẩm Loan đi theo bố mẹ vào phòng bệnh, chú út của anh ta đang dựa vào giường bệnh, nhìn qua tinh thần không tệ lắm, sắc môi nhạt hơn bình thường một chút.
Nhà họ Thẩm có quan hệ khá phức tạp, Thẩm Thiệu Chu là con trai của Thẩm Hưng Bang và người vợ đầu tiên.
Thẩm Loan nhỏ hơn Thẩm An Ngô mười hai tuổi, từ nhỏ đã vừa kính trọng vừa e ngại người chú này.
Có lẽ ánh mắt của anh ta quá thẳng thắn, Thẩm An Ngô chợt ngẩng đầu nhìn sang: "Nghe nói cháu thi đỗ đại học Cửu Giang à? Chúc mừng cháu."
Vẫn còn tâm trạng quan tâm đến việc học hành của con trai anh trai, chứng tỏ lần này chú út thật sự không bị thương nặng.
Phó Cần ở bên cạnh cười nói: "Điểm của Loan Nhi chỉ thiếu một chút nữa là vào được đại học Bắc Kinh, bọn chị muốn nó học gần nhà một chút nên đã chọn đại học Cửu Giang."
Thẩm Loan muốn đi học đại học ở nơi khác nhưng trong nhà nhất quyết bắt anh ta ở lại Cửu Giang. Lời giải thích của mẹ như khẳng định điều gì đó, trong lòng anh ta cảm thấy khó chịu không rõ lý do, bèn bĩu môi: "Đại học Cửu Giang thôi mà, kém xa đại học Bắc Kinh."
Trong lúc trò chuyện, y tá cầm nhiệt kế đi vào đo nhiệt độ. Vừa được chuyển từ phòng cấp cứu sang, Thẩm An Ngô đang truyền dịch, còn phải làm rất nhiều xét nghiệm. Y tá ra vào liên tục, chỉ trong chốc lát đã có ba y tá khác nhau vào phòng.
Cả phòng y tá đều xôn xao, nghe nói phòng 701 khu A có một người bệnh rất đẹp trai, các cô y tá trẻ thay phiên nhau vào xem cho thỏa trí tò mò.
Phó Cần nhìn phòng bệnh lộn xộn, hơi nhíu mày, y tá của bệnh viện số 1 quả nhiên không được đào tạo bài bản như y tá của bệnh viện nhân dân.
Từ khi Thượng Huệ Lan đến Hồng Kông, với tư cách là con dâu trưởng, bà ta nghiễm nhiên trở thành mợ chủ của nhà họ Thẩm. Rất nhiều việc lớn nhỏ trong nhà ngoài ngõ đều cần bà ta đứng ra lo liệu.
Phó Cần đang định đi tìm y tá trưởng thì bố chồng Thẩm Hưng Bang đến. Lão đã hơn bảy mươi tuổi nhưng thân hình vẫn thẳng tắp, nếp nhăn ngày càng sâu nơi khóe miệng và môi trên mỏng dần không khiến lão trông hiền từ hơn mà ngược lại tô thêm vẻ cứng rắn, nghiêm khắc.
Phó Cần biết bố chồng và hai con trai có chuyện muốn nói, bèn dặn y tá đợi truyền xong dịch rồi hãy đến làm xét nghiệm, sau đó kéo con trai ra ngoài chờ.
Trong phòng bệnh, Thẩm Hưng Bang hỏi han tình hình sức khỏe của con trai, biết được con trai vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày thì gõ cây gậy đang chống, trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng: "Bố đã nói rồi, không thể hợp tác với loại người có xuất thân như nhà họ Ngụy! Toàn lũ liều mạng, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
