Ấy vậy mà từ hồi cấp hai, Ngụy Đông Lai cứ thích trêu chọc Uyển Nguyệt.
Khi Uyển Nguyệt nói cô ta định gả cho Ngụy Đông Lai, Hứa Thanh Lăng rất sốc, há hốc mồm khuyên can mãi.
Đến tận bây giờ, cô vẫn còn nhớ nụ cười gượng gạo trên mặt Uyển Nguyệt: "Không còn cách nào khác, mình nợ anh ấy quá nhiều, chỉ có thể gả cho anh ấy thôi."
Học phí từ đại học đến nghiên cứu sinh của Uyển Nguyệt đều do Ngụy Đông Lai chi trả. Trình độ học vấn của Ngụy Đông Lai không cao nhưng gã rất ủng hộ bạn gái học hành, từng vỗ ngực đảm bảo với Uyển Nguyệt rằng sẽ lo cho cô ta đến khi học lên tiến sĩ.
Tuy Uyển Nguyệt dựa vào tiền của Ngụy Đông Lai để hoàn thành việc học nhưng trong lòng lại khinh thường gã. Sau này, công việc làm ăn của nhà họ Ngụy ngày càng phát đạt, Ngụy Đông Lai biết kiếm tiền, dáng dấp đẹp trai, lại đối xử tốt với cô ta, cho cô ta rất nhiều tiền nên cuối cùng Uyển Nguyệt vừa ham giàu vừa mang ơn vẫn gả cho gã.
Sau khi kết hôn, cô ta sinh cho Ngụy Đông Lai một đứa con trai. Không lâu sau, công việc làm ăn của nhà họ Ngụy sa sút, Ngụy Đông Lai vào tù vì vấn đề kinh tế, Uyển Nguyệt ly hôn với gã.
Lúc Hứa Thanh Lăng và Thẩm Loan đang làm thủ tục ly hôn, cô mới biết chuyện làm ăn của nhà họ Ngụy gặp vấn đề là do Thẩm Loan giở trò sau lưng. Thậm chí, việc để Uyển Nguyệt chuyển đến nhà bên cạnh cũng là do anh ta ngầm sắp xếp.
...
Ngụy Đông Lai mua một túi kem que, lại lấy thêm mấy bao thuốc lá, rồi đến chỗ Hứa Tuấn Văn thanh toán.
Thuốc lá Cửu Giang chỉ mấy chục tệ một bao, gã tiện tay ném cho mấy tên đàn em phía sau chia nhau. Đám đàn em đang hả hê bàn tán về đôi vợ chồng nhà họ Uyển vừa đánh nhau ngoài đường. Ba chị em nhà họ Uyển là ba đóa hoa của làng Sồi, ngày thường kiêu ngạo lắm. Giờ thì hay rồi, bố nợ mấy chục nghìn tiền cờ bạc, có nhà mà không dám về, ba đóa hoa mẫu đơn rơi xuống bùn lầy.
Mấy thằng nhóc choai choai nói chuyện cứ văng nước miếng tung tóe, vẻ mặt hả hê như thể chị em nhà họ Uyển sa cơ lỡ vận thì bọn chúng sẽ được lợi lộc.
Phùng Bác cao gầy đi theo phía sau thấy gã không vui bèn chuyển chủ đề sang chào hỏi Hứa Thanh Lăng: "Thứ sáu tuần này lớp mình tổ chức đi núi Tú Đàm, cậu có đi không?"
Phùng Bác, Hứa Thanh Lăng và Uyển Nguyệt là bạn học cấp ba. Cậu ta không thi đại học, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì đi theo Ngụy Đông Lai.
Hiện tại Hứa Thanh Lăng không có hứng thú với những hoạt động tập thể của đám trẻ con này, không cần suy nghĩ đã đáp: "Không đi!"
Hình như Phùng Bác cũng không bất ngờ, thở dài: "Tôi biết ngay mà, Thẩm Loan không đi, chắc chắn cậu cũng không đi! Cậu không đi thì Uyển Nguyệt cũng không đi. Làng Sồi chỉ có mỗi mình tôi..."
Nghe cậu ta nhắc nhở, Hứa Thanh Lăng mới nhớ ra, hồi đó cô không đi núi Tú Đàm là vì nhà Thẩm Loan có việc nên không đi được. Anh ta không đi thì cô cũng lười đi.
Nhưng lần đó không tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp, cô đã bỏ lỡ cơ hội khởi nghiệp với Tào Tư Thanh.
Tào Tư Thanh cũng là dân vẽ, thi đỗ ngành Mỹ thuật hệ chính quy của đại học Cửu Giang. Ở trường, ngoài Uyển Nguyệt ra thì cô chỉ chơi thân với Tào Tư Thanh.
Kiếp trước, trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, Tào Tư Thanh đi vẽ tranh tường cho người ta, dạy thay ở Cung thiếu nhi, kiếm được kha khá tiền, đủ đóng học phí năm nhất đại học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
