Hứa Tuấn Văn thấy chị hai mình hôm nay rất khác lạ, ánh mắt đó khiến cậu sởn hết gai ốc.
Cậu rảnh rỗi không biết làm gì, bật chiếc TV nhỏ trên quầy lên xem.
Bỗng nhiên, bên kia đường truyền đến tiếng náo loạn, một đôi nam nữ đang giằng co trước cửa tiệm cờ bạc. Hứa Tuấn Văn không xem TV nữa, thò đầu ra xem náo nhiệt.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp níu chặt ống quần người đàn ông, khóc lóc thảm thiết: "Anh không thể đi! Anh đi rồi, bọn đòi nợ đến, mẹ con em biết làm sao!"
Người đàn ông trông khá nhã nhặn nhưng khóe mắt thâm tím khiến ông ta có vẻ chật vật, giơ chân đạp mạnh người phụ nữ ra: "Đã ly hôn rồi, họ có đòi nợ cũng không đòi được đến đầu cô!"
Dân làng đứng xem lắc đầu: "Đúng là không thể dính vào cờ bạc. Làm thầy giáo tốt như vậy, giờ suốt ngày trốn nợ bên ngoài, vợ con cũng không cần."
Bà chủ quán ăn vặt bĩu môi: "Ai biết hai vợ chồng này ly hôn thật hay giả! Chắc là lừa bọn đòi nợ thôi!"
Người đàn ông thấp bé đang nhón chân xem náo nhiệt cười hềnh hệch: "Thầy Uyển có nợ nhiều hơn nữa cũng không sợ, vợ thầy ấy rồi ba cô con gái kia, đứa nào đứa nấy xinh đẹp như hoa..."
Trong đám đông, Uyển Nguyệt nước mắt lưng tròng, thân hình gầy yếu loạng choạng như sắp ngã. Cô ta tiến lên đỡ người phụ nữ trung niên đang ngồi dưới đất: "Mẹ, chúng ta về nhà..."
Người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, da ngăm đen đứng sau cô ta, che chở cô ta trong lòng giống như một con sói hoang bảo vệ thức ăn. Gã trừng mắt nhìn tên thấp bé kia, mặt mày hung dữ xua đuổi dân làng đang đứng xem: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy vợ chồng cãi nhau bao giờ à? Cút hết đi!"
Gã để tóc húi cua, mặc áo phông bó sát, để lộ hình xăm kín cánh tay, vừa nhìn là biết dân anh chị.
Cậu ấm nhà trưởng làng đã lên tiếng, ai còn dám đứng xem náo nhiệt nữa, đám đông lúng túng giải tán, Uyển Thụ Bằng cũng bị vợ con kéo về nhà.
Hứa Tuấn Văn xem xong náo nhiệt, quay đầu lại thấy chị gái vẫn đang gặm bánh mì đùi gà, không khỏi ngạc nhiên. Chị gái cậu với Uyển Nguyệt là bạn thân, từ bao giờ lại thờ ơ với chuyện của Uyển Nguyệt như vậy thế?
"Chị, bố mẹ Uyển Nguyệt ly hôn thật hay giả vậy?"
Hứa Thanh Lăng đói bụng, ăn hết một gói mì ly mà vẫn chưa no nên ăn thêm một cái bánh mì. Cô rút khăn giấy lau dầu mỡ trên tay: "Sao chị biết được."
Có biết cũng không nói, cô chẳng có hứng thú gì với chuyện nhà Uyển Nguyệt.
Một cơn gió nóng ập đến, có người vén rèm bước vào.
Làng Sồi là làng đô thị lớn nhất Cửu Giang, nhà họ Ngụy ở trong làng, xét về tài lực, thực lực hay uy tín đều thuộc hàng "chiếu trên". Ngụy Văn Sơn sinh liền ba cô con gái mới có được Ngụy Đông Lai nên cưng chiều gã như trứng mỏng. Mấy năm nay, ông Ngụy cũng muốn nghỉ hưu, muốn giao chức trưởng làng cho Ngụy Đông Lai nên cho gã đến làm việc ở mấy công ty gỗ và xây dựng của mấy ông anh mình để rèn luyện, lại còn dẫn gã đi đây đi đó để mở mang kiến thức.
Lũ đầu gấu du côn trong làng với những đứa trẻ ngoan ngoãn học hành luôn nước sông không phạm nước giếng. Tuy là bạn học cấp hai với Ngụy Đông Lai nhưng bình thường Hứa Thanh Lăng không bao giờ nói chuyện với gã.
Ngụy Đông Lai và Uyển Nguyệt, một người là cậu ấm con nhà mặt phố sớm ra ngoài lăn lộn giang hồ trong làng đô thị, một người là sinh viên ngành Ngữ văn của đại học Cửu Giang, nhìn từ góc độ nào cũng không hợp nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

