Dù thoáng nghĩ mình trả hơi hớ, nhưng mười đồng mua được chiếc áo này quả thực vẫn rất đáng tiền, thực tế vẫn còn rẻ hơn hai đồng so với mức giá tối đa mà bà ấy có thể chấp nhận. Khi cầm chiếc áo trên tay, bà mới cảm nhận rõ chất vải đanh mịn, nhẹ mát, xịn hơn hẳn những chiếc áo tám đồng thô cứng bán trong thương xá.
Nhìn kỹ hơn, bà còn phát hiện hàng khuy áo được thiết kế vô cùng tinh tế: phần nẹp áo được may thêm một lớp vải che khéo léo bên ngoài, giấu trọn toàn bộ hàng cúc vào bên trong.
Thời buổi này cúc áo đều làm bằng nhựa tổng hợp, màu sắc nếu không trong suốt thì cũng là trắng đục xỉn màu, đơm lên áo sơ mi trắng tinh sẽ khiến chiếc áo trông rẻ tiền đi hẳn. Thiết kế giấu cúc thông minh này đã giải quyết triệt để khuyết điểm đó, nâng tầm chiếc áo lên một đẳng cấp sang trọng hơn hẳn.
Người phụ nữ càng ngắm càng ưng ý, lập tức sảng khoái rút ra một tờ mười đồng — tờ "Đại Đoàn Viên" mệnh giá lớn nhất đưa cho cô. Trước khi rời đi, bà ấy còn nán lại hỏi thêm: “Bình thường cháu hay bán hàng ở đây vào lúc nào? Cháu có biết may đồ nữ không? Kiểu váy liền thân ấy, bác muốn mua cho con dâu tương lai một chiếc.”
Cô con dâu tương lai của bà là sinh viên trường cao đẳng, tính tình thích chạy theo mốt. Đợt này đính hôn đòi mua váy mới, hai mẹ con lượn khắp mấy cửa hàng mậu dịch quốc doanh rồi mà vẫn chưa chọn được mẫu nào ưng mắt.
Tô Kim Nhạc lúc này như bị một bọc vàng từ trên trời rơi trúng đầu, vui sướng đến choáng váng. Hôm nay trừ đi tiền vải, một hơi cô đã đút túi bảy đồng tiền lãi, đủ mua hẳn mười cân thịt ba chỉ ngon lành! Giờ phút này cô chỉ hận không thể mọc cánh bay ngay về nhà ngồi vào bàn máy may, cặm cụi đạp ngày đạp đêm để may thêm thật nhiều quần áo mang đi bán.
Nghe người phụ nữ hỏi, cô vội vàng đáp lời: “Có… may được ạ. Bác… bác muốn màu gì… cỡ nào…”
Nói một tràng dài như vậy, tật nói lắp lập tức lộ ra không giấu được.
Người phụ nữ bấy giờ mới vỡ lẽ: “Hóa ra là vì thế nên nãy giờ cháu mới ngại mở miệng à! Thôi được rồi, để bác nói rồi cháu ghi nhớ nhé. Con dâu bác cao một mét sáu, nặng hơn năm mươi cân một chút, dáng người cân đối bình thường thôi. Con bé thích màu vàng hoặc màu xanh da trời, tóm lại là màu sắc tươi sáng, trẻ trung một chút là được.”
Vì lỡ để lộ giọng nói lắp bắp, hai má Tô Kim Nhạc vẫn còn ửng đỏ vì ngượng ngùng, nhưng nghe những yêu cầu tỉ mỉ của khách, cô vội vàng ghi nhớ từng chi tiết trong đầu, sự bối rối, mặc cảm cũng nhờ thế mà vơi đi rất nhiều.
Cô mím môi, chậm rãi hẹn: “Ngày… ngày kia ạ.”
Người phụ nữ hiểu ý ngay: “Ý cháu là ngày kia cũng giờ này, ở chỗ này, cháu sẽ may xong đem đến đây chứ gì?”
Tô Kim Nhạc gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”
“Được rồi, cứ quyết định thế nhé! Nhưng bác nói trước, nếu chất lượng vải hay kiểu dáng mà không đẹp mắt là bác không lấy đâu đấy.” Người phụ nữ căn bản chẳng hề bận tâm chuyện cô bé có nói lắp hay không. Bà là người đi mua quần áo đẹp, chứ có phải đến đây để tìm người tán gẫu đâu.
Thấy ánh mắt bà ấy nhìn mình vô cùng thẳng thắn, không chút giễu cợt, trong lời nói chỉ toàn là yêu cầu về trang phục, tảng đá đè nặng trong lòng Tô Kim Nhạc rốt cuộc cũng được gỡ bỏ. Hóa ra tật nói lắp này cũng chẳng đáng sợ như cô vẫn hằng nghĩ.
Cô ngoan ngoãn gật đầu thêm lần nữa: “Dạ.”
Vải may một chiếc váy liền thân tốn khoảng bốn đồng tiền. Lần này bán được chiếc áo sơ mi đã tiếp thêm cho cô rất nhiều tự tin. Dù không bán được giá trên trời thì ít nhất cũng không bị lỗ vốn. Huống chi cô rất tự tin vào gu thẩm mỹ và hoa tay cắt may của mình, cô hoàn toàn có thể dựa theo những kiểu dáng trên các tạp chí thời trang thịnh hành để cách điệu cho hợp mốt nhất!
Lần này lãi bảy đồng, trừ đi bốn đồng mua vải may váy mới thì trong tay vẫn còn dư trọn vẹn ba đồng tiền lời. Ba đồng tiền chính là ba mươi chiếc bánh bao thịt đấy!
Càng tính toán, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Kim Nhạc càng rạng rỡ, bừng sáng như hoa nở.
Người phụ nữ nhìn nụ cười rạng rỡ của cô bé cũng thấy vui lây, mỉm cười dặn dò: “Được rồi, nếu may đẹp, bác sẽ giới thiệu thêm nhiều khách quen cho cháu!”
Tô Kim Nhạc gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Đợi người phụ nữ đi khuất, Tô Kim Nhạc cũng nhanh nhẹn dọn dẹp để ra về.
Bác gái bán trứng bên cạnh kéo tay cô lại: “Này cô bé, hóa ra mồm miệng cháu nói năng không được lưu loát à?”
Người Tô Kim Nhạc bỗng chốc cứng đờ, sắc hồng hào trên mặt dần rút sạch. Ký ức năm mười mấy tuổi bị đám con trai trong ngõ vây quanh trêu chọc, vừa cười cợt vừa réo gọi “con bé nói lắp” ùa về như thác lũ. Cô gần như đoán được câu tiếp theo bác gái này sắp nói là gì. Chắc hẳn là: Một đứa nói lắp thì bày đặt ra chợ bán buôn làm gì cho người ta cười chê.
Thế nhưng, bác gái lại vỗ mạnh vào vai cô một cái: “Bác bảo này, cháu đúng là thật thà đến ngốc nghếch! Lần sau cứ kiếm một tấm bìa các-tông, viết sẵn giá tiền to đùng lên đấy có phải đỡ mệt không? Chúng ta làm nghề buôn bán là phải biết động não. Với lại vừa nãy cháu nên đòi thẳng mười hai đồng, bác nhìn là biết bà cán bộ đó mười hai đồng cũng sẵn sàng móc tiền ra mua đấy!”
Tô Kim Nhạc ngẩn ngơ cả người. Cô cứ ngỡ mình sẽ phải hứng chịu những lời mỉa mai cay nghiệt, đâu ngờ bác gái chỉ đang nhiệt tình bày mưu tính kế giúp cô buôn bán thuận lợi hơn.
Hóa ra thế giới bên ngoài không hề khắc nghiệt, lạnh lẽo như cô từng tưởng tượng. Không gả cho Cố Cảnh Tu, cô mới nhận ra ánh nắng ấm áp thực chất hiện diện ở khắp mọi nơi, cuộc đời này đâu nhất thiết phải cúi đầu đi tìm kiếm chút hơi ấm bố thí từ duy nhất một người đàn ông!
Trên đường trở về, bước chân Tô Kim Nhạc nhẹ tênh như lướt gió. Tâm trạng phấn khởi đến mức cô còn phá lệ vừa đi vừa lắp bắp ngâm nga một điệu hát không tên. Tiện đường, cô ghé qua quầy mậu dịch mua một xấp vải Đích-xác-lương màu xanh da trời có dệt vân sóng nước tuyệt đẹp, lại quay lại mua ủng hộ bác gái ba cân trứng gà tươi. Tính toán lại một hồi, trong túi vẫn còn dư đúng ba đồng tiền chẵn!
Ba đồng này cô sẽ đưa cho mẹ, rồi cô sẽ ngày ngày mua bánh bao thịt thơm phức cho anh trai tẩm bổ, anh có thể ăn thỏa thích ba mươi cái liền!
Đúng rồi, cô còn phải tích cóp thật nhiều tiền để đưa anh trai đi chữa chân nữa chứ…
Khi gần về đến cổng nhà máy đồ hộp, bước chân Tô Kim Nhạc chợt khựng lại.
Phía trước con đường râm mát, Cố Cảnh Tu và Hứa Mộ Tình đang đứng đối diện nhau. Một người mặc áo sơ mi trắng dáng người cao ráo, thanh lịch như cây trúc; một người diện chiếc áo hoa nhí rực rỡ, dung mạo xinh đẹp, kiêu kỳ.
Tô Kim Nhạc lặng lẽ thu hồi ánh mắt. Hận thù sao? Giờ đây cũng chẳng còn nữa.
Được sống lại một đời, tốt nhất là đường ai nấy đi. Cô không muốn làm kẻ thế thân cho bất kỳ ai nữa, còn hắn ta cứ việc đi mà bù đắp những tiếc nuối thanh xuân của mình đi.
Về đến nhà, Lâm Vân đã đi làm về. Trên chiếc bàn gỗ con giữa nhà đặt một đĩa bánh bao thịt bốc khói nghi ngút. Nhìn thấy con gái bước vào, bà vội vẫy tay: “Nhạc Nhạc về rồi đấy à, mau lại đây ăn lúc còn nóng này con! Bánh bao nhân thịt ba chỉ đấy, thơm phức luôn!”
Đôi mắt Tô Kim Nhạc cong cong như vầng trăng khuyết. Ở ngoài đường cả một buổi chiều, vừa căng thẳng vừa hưng phấn tột độ, lúc này bụng cô thực sự đã đói cồn cào: “Dạ… con có thể ăn… hết một cái to đùng luôn ạ!”
Lâm Vân dịu dàng nhìn con gái: “Ăn nhiều vào con.”
Tô Kim Nhạc cắn một miếng thật to, viền mắt bỗng chốc nong nóng nước. Chiếc bánh bao nhân thịt đậm đà, thơm lừng hương vị quê nhà này, cô cảm giác như đã mấy chục năm rồi mình chưa từng được nếm lại. Về sau ở Kinh Bắc người ta chuộng bánh bao cỡ nhỏ, bánh bao to ngày càng teo tóp lại, nhân bánh đủ loại phong phú hơn nhưng chẳng bao giờ tìm lại được hương vị thơm ngon, trọn vẹn như thế này nữa.
Ăn được nửa cái, cô chợt nhớ ra điều gì bèn ngẩng lên: “Mẹ… mẹ ăn đi.”
Lâm Vân ngồi bên cạnh mỉm cười: “Mẹ ăn ở chỗ làm rồi con.”
Động tác nhai bánh của Tô Kim Nhạc chậm lại: “Mẹ… nói dối.”
Trên đĩa tổng cộng chỉ có ba chiếc bánh bao, rõ ràng là phần chia đều cho cô, ba và anh trai mỗi người một chiếc, mẹ làm sao nỡ ăn cơ chứ.
Lâm Vân xua tay: “Gớm, mẹ lừa con làm cái gì. Mau ăn đi, mẹ đi nấu chút cháo hoa loãng, tối nay cả nhà không cần xào nấu thêm món gì nữa.”
Cuộc sống khó khăn, ngày thường bà làm thêm ở quán cơm, người ta bao ăn một bữa trưa nên bà luôn cố ăn thật no để bữa tối có thể nhịn bớt đi một chút, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy cho gia đình.
Tô Kim Nhạc rút từ trong túi áo ra ba đồng tiền còn lại, nhét chặt vào lòng bàn tay mẹ: “Chúng ta… có tiền mà, cả nhà cùng… ăn thịt đi mẹ.”
Lâm Vân sững sờ: “Nhạc Nhạc, tiền này ở đâu ra thế con?”
“Con bán… áo sơ mi rồi ạ.” Nói chuyện với người nhà không bị áp lực nên Tô Kim Nhạc nói chuyện lưu loát hơn hẳn: “Là cái áo sơ mi trắng đó mẹ!”
Lâm Vân sực nhớ đến chiếc áo sơ mi con gái cặm cụi may mấy hôm trước. Kích cỡ chiếc áo ấy bà nhìn qua là đoán ngay may cho Cố Cảnh Tu, không ngờ Nhạc Nhạc lại dứt khoát đem bán đi!
Lát nữa cô còn phải tranh thủ đạp máy may để may váy cho kịp hẹn nữa chứ!
Lúc này Lâm Vân mới trố mắt nhìn thấy giỏ trứng gà tươi và xấp vải Đích-xác-lương màu xanh da trời đặt trên góc bàn. Bà bàng hoàng thốt lên:
“Bao nhiêu cơ? Con bảo con bán được bao nhiêu tiền?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
