Tô Kim Nhạc tỉ mẩn dùng bàn là ủi lại chiếc áo sơ mi một lượt, ủi phẳng phiu đến mức không còn lấy một nếp nhăn nhỏ. Sau đó, cô lấy túi thơm tự tay ướp từ cánh hoa khô đặt chung với áo để khử mùi, giúp chiếc áo thoang thoảng hương thơm dễ chịu.
Vì quần áo sau khi ủi bằng bàn là than thường vương lại mùi khét ngai ngái khó ngửi, nên cô luôn có thói quen ướp hương như vậy.
Tuy nói là quyết tâm mang áo đi bán, nhưng thật lòng Tô Kim Nhạc chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ kiếm được bao nhiêu tiền lời. Cô chỉ đơn thuần là xót ba đồng bạc tiền vốn kia mà thôi. Chưa từng có chút kinh nghiệm buôn bán nào, cô chẳng dám mơ tưởng xa xôi, chỉ nhủ thầm vốn ba đồng thì bán được bốn đồng là tốt lắm rồi, như vậy là không bị lỗ.
Cùng lắm nếu ế ẩm quá thì bán đúng giá gốc ba đồng cũng được, coi như công sức bỏ ra mấy ngày qua không thèm tính nữa…
Nghĩ đến việc mẹ bảo tối nay sẽ mua bánh bao thịt về, một chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi ở ngoài quán có giá một hào (0,1 đồng). Nếu chiếc áo này bán được ba đồng, chẳng phải có thể đổi lấy ba mươi chiếc bánh bao thịt to béo ngậy hay sao! Kể từ ngày anh trai bị thương giải ngũ về nhà, kinh tế gia đình túng quẫn, thực ra cả nhà đã lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa thịt cho ra hồn.
Càng nghĩ cô lại càng thấy xót xa và hối hận. Kiếp trước đầu óc cô chắc chắn là bị bã đậu nhét đầy rồi nên mới nỡ bỏ ra tận ba đồng bạc để may áo cho Cố Cảnh Tu, số tiền ấy thà mang đi mua bốn cân thịt lợn về cho cả nhà ăn còn bổ béo hơn ngàn lần!
Đến khi xếp gọn gàng chiếc áo bỏ vào túi giấy thì trời đã ngả sang bốn giờ chiều. Tô Dịch An nhìn em gái, ân cần hỏi dò: “Hay là để ngày mai hẵng đi em, hôm nay muộn rồi.”
Vừa nãy đã đi một lần rồi lại quay về, anh hiểu việc một thân một mình bước ra ngoài buôn bán đối với một cô gái nhút nhát, có tật nói lắp như em gái là một thử thách khó khăn đến nhường nào. Làm anh trai, anh thương em vô cùng.
Trong lòng Tô Kim Nhạc quả thực cũng đầy ắp sự thấp thỏm, nhưng vừa nghĩ đến ba mươi chiếc bánh bao thịt, trong lòng cô bỗng trào dâng một luồng dũng khí lạ kỳ. Cô tự nắm chặt tay cổ vũ bản thân: “Em… làm được mà!”
Tô Dịch An bị vẻ mặt nghiêm túc của em gái chọc cười: “Được rồi.”
Tuy nói vậy, anh vẫn thò tay vào túi móc ra một đồng xu một hào đưa cho cô: “Nếu không bán được cũng không sao đâu, cầm lấy tiền này mà mua xâu kẹo hồ lô ăn nhé.”
Tô Kim Nhạc nhất quyết không nhận: “Em… đâu phải… trẻ con…”
“Không phải trẻ con thì là gì nào?” Tô Dịch An bật cười đưa tay vò rối tóc em gái, thấy cô trợn tròn mắt hờn dỗi mới chịu buông tay: “Được rồi, đi sớm về sớm nhé, trên đường nhớ đừng bắt chuyện với người lạ.”
Tô Kim Nhạc cũng tự dặn lòng như thế. Lúc ra khỏi ngõ, cô còn cố tình đi đường vòng để né qua cửa nhà Cố Cảnh Tu, nửa bước cũng không muốn chạm mặt người đàn ông này nữa. Lần này mọi chuyện vô cùng suôn sẻ, cô đã đến được đích: con phố nhỏ đối diện tòa nhà Bách Hóa Tổng Hợp, nơi tập trung buôn bán của các tiểu thương.
Đây là lần đầu tiên cô một mình đến chỗ đông người thế này, trong lòng không tránh khỏi căng thẳng, tim đập thình thịch. Cô tìm một góc vắng người, lấy tờ báo cũ trải ngay ngắn xuống nền đất, sau đó mới cẩn thận đặt chiếc áo sơ mi trắng lên trên, cuối cùng dựng một tấm bìa các-tông nhỏ ở bên cạnh.
Trên tấm bìa nắn nót dòng chữ: Bán quần áo…
Cô không dám ghi giá tiền, sợ đề giá cao quá người ta chê đắt bỏ đi, lại sợ đề thấp quá mình bị hớ. Thế nên cô tính bụng cứ để người mua tự trả giá, chỉ cần trả trên ba đồng là cô bán liền!
Người qua kẻ lại tấp nập, không ít người tò mò đưa mắt nhìn cô gái trẻ xinh xắn, nhưng chẳng có lấy một ai bước lại hỏi mua.
Tô Kim Nhạc đứng chôn chân khô khốc một hồi lâu, bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Bác gái bán trứng gà bên cạnh thấy vậy bèn tốt bụng nhắc nhở: “Này cô bé ơi, bán hàng như cháu thì làm sao mà bán được! Phải cất giọng rao to lên chứ, cứ học theo bác này: Ai mua trứng gà đê! Trứng gà tươi ngon đây! Ai trứng gà nào…”
Bác gái dùng chất giọng sang sảng dạy mẫu một lượt, rồi cười bảo: “Thấy chưa, bán buôn là phải rao to như thế mới hút khách!”
Thế nhưng Tô Kim Nhạc làm sao dám chứ? Một đứa nói lắp như cô mà đứng giữa chợ hét to như vậy, người ta không cười cho thối mũi mới lạ.
Đợi thêm một lúc lâu nữa, vẫn chẳng có ai ghé lại.
Tô Kim Nhạc cắn chặt môi dưới, cuối cùng cũng gom hết can đảm muốn thử một phen. Nói năng lắp bắp nên cô chỉ có thể rặn từng chữ một: “Bán… quần… áo…”
Bác gái bán trứng cứ ngỡ cô bé căng thẳng nên còn nhiệt tình cổ vũ: “Rao tốt lắm! Cứ thế mà rao tiếp đi cháu!”
Thấy xung quanh chẳng có ai nhìn mình bằng ánh mắt kỳ thị hay cười cợt, Tô Kim Nhạc lại có thêm chút dũng khí, tiếng rao cũng to và rõ hơn: “Quần… áo… đây!”
Bác gái cực kỳ nể mặt tiếp lời: “Con bé này khỏe giọng đấy! To rõ lắm!”
Tô Kim Nhạc ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, nhưng nỗi âu lo trong lòng cũng tan biến dần. Cô cất tiếng rao từng chữ từng chữ một cách hăng say hơn, lặp đi lặp lại lời mời mua áo.
Cuối cùng, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, lịch thiệp đã bị thu hút bước lại gần. Vừa nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng, mắt bà ấy đã sáng lên: “Chiếc áo này đẹp quá, kiểu dáng khác hẳn mấy mẫu bán trong tòa Bách Hóa. Cô bé, áo này là cháu tự may đấy à?”
Tô Kim Nhạc vội vàng gật đầu: “Dạ… đúng ạ!”
Người phụ nữ này xuất thân từ gia đình cán bộ, chuyện ăn mặc rất mực kỹ tính, bà ấy chuộng nhất là những món đồ may thủ công độc đáo không đụng hàng. Thế nhưng nếu món nào cũng đặt may đo riêng thì kinh tế gia đình cũng không gánh nổi.
Hôm nay bà ấy vốn dĩ đi dạo quanh các cửa hàng để tìm mua một chiếc áo sơ mi cho con trai mặc trong ngày lễ đính hôn sắp tới. Ngắm nghía mãi từ sáng đến giờ vẫn chưa ưng ý bộ nào, không ngờ lại tình cờ bắt gặp ở con phố này. Chiếc sơ mi trắng này kiểu dáng vừa trẻ trung vừa sang trọng, sờ vào chất vải rất mềm mịn, mát tay, lại còn thoang thoảng mùi hương hoa cỏ dịu nhẹ.
Bà ấy ướm thử rồi hỏi: “Chiếc áo này cỡ bao nhiêu thế cháu?”
Tô Kim Nhạc có chút hồi hộp: “Một… mét bảy mươi lăm… mặc vừa ạ.”
Nói chậm rãi từng chữ nên giọng cô nghe không lộ rõ tật nói lắp, người phụ nữ cũng không để ý, thấy kích cỡ vừa vặn với con trai mình bèn hỏi thẳng giá: “Áo này bán bao nhiêu tiền?”
Tô Kim Nhạc không ngờ khách lại hỏi giá nhanh đến thế. Người chưa từng buôn bán như cô càng thêm bối rối, đầu óc bỗng chốc trống rỗng: “Bác… xem… trả được bao nhiêu ạ?”
“Bác tự trả giá á?” Người phụ nữ ngạc nhiên chỉ tay vào mũi mình. Đi chợ cả đời, đây là lần đầu tiên bà ấy thấy người bán hàng để cho người mua tự ra giá đấy!
Nhìn cô gái trẻ trước mặt trông mảnh mai, dịu dàng lại có vẻ hiền lành, bà ấy cũng thêm phần kiên nhẫn. Huống hồ chiếc áo này càng nhìn bà lại càng ưng ý. Đắn đo một lát, bà ướm lời: “Hay là… tám đồng nhé?”
Mức giá này đưa ra xem như rất hợp lý. Trong các cửa hàng Bách Hóa, một chiếc sơ mi trắng dao động từ tám đồng đến mười mấy đồng, loại đắt đỏ hai mươi đồng cũng có nhưng rất ít người mua. Giá phổ biến của một chiếc áo sơ mi loại tốt là khoảng tám đến mười đồng. Đi mua đồ ngoài chợ ai chẳng muốn mặc cả, bà cũng không dám trả cao ngay từ đầu, trả cao quá thì lát sau bớt xén kiểu gì?
Thực lòng mà nói, chiếc áo tinh xảo này có bán mười hai đồng bà cũng thấy xứng đáng.
Thế nhưng Tô Kim Nhạc vừa nghe xong thì hai mắt đã trợn tròn kinh ngạc. Cô kích động đến mức cà lăm dữ dội: “Tám… tám… tám đồng…”
Cô lắp bắp mãi một chữ "tám", khiến người phụ nữ hiểu lầm là cô bé chê ít, liền cười bảo: “Thì cháu cứ nói xem giá đó có được không, chẳng lẽ chê ít à?”
“Không… không…” Tô Kim Nhạc cuống quýt muốn giải thích là không chê ít, thậm chí cô còn thấy giá đó quá nhiều! Ban đầu cô chỉ mong bán được giá gốc ba đồng, lên đến bốn đồng đã là mừng rơn rồi!
Bình thường cô có đi mua sắm ở cửa hàng lớn bao giờ đâu, quần áo đều tự may lấy, làm sao nắm được giá cả thị trường ngoài kia.
Nhưng cô cứ "không không" mãi một hồi, người phụ nữ lại hiểu lầm thành từ chối: “Không bán à?”
Tô Kim Nhạc cuống đến phát khóc. Càng cuống lại càng không thốt nên lời, viền mắt đỏ hoe: “Không…”
Người phụ nữ thấy cô bé sắp khóc đến nơi, lại nghĩ mức giá mình đưa ra có phần hơi ép người quá đáng, giống như đang bắt nạt con nít, bèn chủ động nhượng bộ: “Thôi được rồi, bán cái áo thôi mà cháu khóc cái gì chứ. Bác thêm cho cháu hai đồng nữa thành mười đồng, được chưa? Bây giờ áo sơ mi nhãn hiệu Hải San nổi tiếng trong Bách Hóa cũng chỉ bán tầm giá đó thôi đấy!”
Tô Kim Nhạc nuốt nước bọt cái ực. Mười… mười đồng cơ á?!
“Mười đồng… con bán… bán ạ!”
Sợ khách đổi ý bỏ đi mất, cô còn gật đầu lia lịa như giã tỏi để bày tỏ nỗi lòng tha thiết muốn bán chiếc áo này.
Người phụ nữ trung niên: “…”
Trời đất, đồng ý dứt khoát thế này, khéo nãy giờ mình bị trả hớ rồi cũng nên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
