Thẩm Ninh Dương bị chửi cho giật mình, đầu óc như bị rỉ sét, vội vàng ném phao cứu sinh treo trên thuyền xuống.
Cố Trường An bơi tới lấy tròng vào người Mạnh Xuân, Mạnh Xuân lúc này mới dần dần thả lỏng, Cố Trường An đưa Mạnh Xuân bơi về phía bờ hồ.
“Trường An, xin lỗi, là Diệp Nam cô ấy không điều khiển được thuyền nữa, tôi không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy.”
Lão Tứ cũng tiếp lời: “Không sao chứ, có cần đến bệnh viện gấp xem sao không.”
Thẩm Lão Nhị không dám nói chuyện, sắc mặt Cố Trường An quá đáng sợ, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy, giờ mà nói chuyện thì sợ bị ăn đòn mất!
Mạnh Xuân vẫn còn nhớ rõ mồn một nỗi sợ hãi vừa rồi, bây giờ biết là Diệp Nam, tức đến mức cô bất chấp tất cả, đẩy Cố Trường An bên cạnh ra, xông đến trước mặt Diệp Nam, hung hăng tát cô ta một cái.
“Mày —— Mày dám đánh tao!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

