Mạnh Xuân không ở lại thêm giây lát nào, nhanh chóng chạy ra cửa, cứ như con thỏ vậy, Lưu Xuân Phương đuổi đến cửa, đâu dám giữa thanh thiên bạch nhật cưỡng ép bắt người về, chỉ đành tức giận giậm chân.
Bà ta không ngờ Mạnh Xuân bây giờ lại tinh ranh như khỉ vậy!
Ngô Thanh Mẫn tức giận cắn môi: “Mẹ làm sao đây, Mạnh Xuân không giúp con, con phải làm sao? Việc du học này có phải không thành rồi không.”
“Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ ra nước ngoài du học, làm rạng rỡ mặt mũi cho mẹ.”
Trên mặt hai người đều mang theo vẻ quyết tâm đạt được bằng mọi giá.
Mạnh Xuân chạy ra khỏi nhà họ Ngô xong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô không quay lại chợ nữa, lúc nãy đến đã dặn dò Tiêu Hải Triều rồi, dù sao quần áo bán hết thì trực tiếp dọn sạp thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)