Mạnh Xuân nghe thấy Cục Công thương thì lập tức nhíu mày, cô rảo bước nhanh hơn, đi vào trong văn phòng, nhìn thấy Lưu Xuân Phương và Ngô Thanh Mẫn đang ngồi bên trong.
Ngoài ra, không còn ai khác.
Mạnh Xuân nhớ ra cha của Ngô Thanh Mẫn là Ngô Ái Quốc làm việc ở Cục Công thương, hóa ra Lưu Xuân Phương đang mượn danh nghĩa của người khác!
Cô nhìn chằm chằm Lưu Xuân Phương đang ngồi vững vàng bên trong, lên tiếng hỏi: “Thím Xuân Phương, tôi nhớ thím còn chưa tốt nghiệp cấp một mà nhỉ? Thím đi làm ở Cục Công thương từ khi nào vậy, thím đi cửa sau à?”
Cô ta hoàn toàn không cảm thấy việc mình làm giả có gì sai trái, rõ ràng cô ta đang giúp Mạnh Xuân, cho Mạnh Xuân cơ hội kiếm tiền, cải thiện cuộc sống, Mạnh Xuân phải biết ơn cô ta mới đúng.
“Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần cháu viết xong bài diễn thuyết này, dạy Tiểu Mẫn đọc, nhà thím sẽ không để cháu chịu thiệt đâu, về mặt tiền bạc cháu không cần lo lắng.” Lưu Xuân Phương tỏ vẻ hào phóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

