Bài xích Hứa Phàm sao?
Bài xích, vô cùng bài xích, lần đầu tiên thấy Hứa Phàm, Thôi Định Sâm đã nghĩ ngay mình phải tránh mấy đứa nhỏ như Hứa Phàm thật xa, miễn cho Hứa Phàm khóc, nháo, không nói được. Y luôn cảm thấy tụi trẻ con là từ ngoài hành tinh tới, vừa yếu ớt vừa phiền toái.
Lần thứ hai nhìn thấy Hứa Phàm cũng bài xích như thế... Bản thân y cũng không ngờ được rằng không biết từ bao giờ y đã không còn chán ghét nữa, thậm chí mỗi ngày nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn như đúc cùng một khuôn với Hứa Chiêu kia, bộ dáng sáng sủa hoạt bát, y đã chậm rãi thích Hứa Phàm.
Thôi Định Sâm nhướng mày hỏi: "Cậu cũng vậy cái gì?"
Hứa Chiêu đáp rõ: "Trước kia bài xích thúc, bây giờ thì không."
"Câu sau đâu?" Câu "có chút thích" phía sau đâu?
Hứa Chiêu không trả lời, lẳng lặng nhìn Thôi Định Sâm.
Thôi Định Sâm cảm nhận được sự chấp thuận của Hứa Chiêu, trong lòng tràn đầy vui mừng, mỉm cười hỏi: "Từ khi nào em không bài xích tôi nữa?"
Hứa Chiêu nghĩ một chút, nói: "Cháu cũng không biết."
"Sau khi đi đế đô à?" Thôi Định Sâm hỏi.
"Từ trước ạ." Hứa Chiêu đáp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

