Hứa Chiêu hoảng sợ.
Thôi Định Sâm nghiên người, nằm đưa lưng về phía Hứa Chiêu, để lại một câu "Ngủ đi" rồi không nói nữa. Toàn bộ gian phòng chìm vào yên lặng, yên tĩnh đến độ Hứa Chiêu phải hoài nghi liệu chuyện vừa rồi có thực đã xảy ra hay không.
Vừa rồi, tiểu thúc nói lưu luyến cậu –
Tiểu thúc nói lưu luyến cậu –
Lưu luyến –
Nội tâm vốn luôn bằng phẳng của Hứa Chiêu bỗng nứt ra, mọc lên một đống cây cỏ hỗn tạp, cắt, cắt mãi không hết, nhổ cũng không xong, có hơi sợ, có hơi hoảng, còn có chút gì đó không thể khống chế được, tóm lại, nội tâm của cậu rất loạn.
Loạn!
Loạn đến độ trằn trọc, loạn đến độ không ngủ được, mãi cho tới khi mặt trời ló rạng ở chân trời đông, Hứa Chiêu mới hơi buồn ngủ, nhưng cũng ngủ yên, vẫn cứ mơ, mơ thấy Thôi Định Sâm nói thích cậu thích Hứa Phàm, mơ thấy Thôi Định Sâm hôn cậu, hôn đến mức mặt cậu nóng hầm hập... Cậu mở bừng mắt liền thấy Hứa Phàm đang mặc áo mỏng thơm thơm trên mặt cậu.
"Ba ba." Thấy Hứa Chiêu tỉnh dậy, Hứa Phàm vui vẻ mà gọi: "Ba dậy rồi ạ?"
"Ừ." Hứa Chiêu đáp một tiếng.
"Chúng ta đi ăn bánh bao thịt đi."
"Được, để ba nhìn xem mấy giờ rồi."
"Tám rưỡi." Người nói là Thôi Định Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)