Sau khi nói xong, Hứa Phàm cầm điện thoại yên lặng mà nghe, sau đó "dạ" một tiếng, kiễng chân đặt điện thoại lên bàn, xoay người chạy tới bếp gọi: "Ba ba, điện thoại, điện thoại tìm ba ba."
Hứa Chiêu quay đầu hỏi: "Ai thế?"
Ai tìm ba ba? Hứa Phàm bị hỏi khó, ngây người một chút.
Nhìn bộ dáng đáng yêu cảu Hứa Phàm, Hứa Chiêu cười rộ lên hỏi: "Không hỏi là ai đúng không?"
Hứa Phàm ngơ ngác mà nói: "Con, con quên."
Hứa Chiêu sờ sờ khuôn mặt phúng phính của Hứa Phàm nói: "Không sao, lần sau nhớ hỏi rõ là được.
Hứa Phàm vui vẻ mà gật đầu: "Dạ, ba ba, lần sau, lần sau có sẽ nói là "Chú là ai thế ạ" nha, không nói, là, là con không nghe điện thoại nữa."
"Đúng rồi, thông minh quá!" Hứa Chiêu cười rời khỏi bếp, vào phòng ngủ nhấc điện thoại lên, bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.
"Hứa Chiêu, là mình, Chu Hướng Tiền."
Là Chu Hướng Tiền, Hứa Chiêu không khỏi nhíu mày, nhưng do rèn luyện hàng ngày nên cậu vẫn ôn hòa nói chuyện: "Chào anh."
"Ừ, nghe bảo mấy hôm trước cậu đi đế đô à?" Chu Hướng Tiền hỏi.
Hứa Chiêu đáp lời.
Chu Hướng Tiền lại hỏi: "Về khi nào thế?"
"Hôm nay về, vừa về tới nhà xong." Hứa Chiêu thành thật trả lời.
"Vậy, ừ thì, ngay mai cậu rành không? Mình vừa lúc về lại Giang Bình."
"Tôi," Hứa Chiêu dừng một chút nói: "Tôi không có thời gian."
Chu Hướng Tiền ở bên kia điện thoại hơi ngập ngừng một chút.
Hứa Chiêu không thích dài dòng dây dưa, cũng không muốn để Chu Hướng Tiền cứ mãi không bỏ, làm tổn thương người khác cũng là tổn thương chính bản thân mình, vì thế cậu nói thẳng: "Chu Hướng Tiền, thật sự xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau, coi như là bạn thôi được không?"
Chu Hướng Tiền hỏi: "Bởi vì mình không tiếp nhận Hứa Phàm sao?"
Hứa Chiêu nghiêm túc trả lời: "Mới đầu là vậy, về sau không phải."
"Vậy về sau là vì sao?"
"Cậu không thể cho tôi mộ cơ hội sao?" Thanh âm của Chu Hướng Tiền suy sụp.
Hứa Chiêu không nói gì, thái độ rất rõ ràng.
Sau một lát, Chu Hướng Tiền lại hỏi: "Hứa Chiêu, mình có thể hỏi cậu một câu không?"
Hứa Chiêu đáp: "Anh nói đi."
Chu Hướng Tiền rốt cục cũng hỏi ra khỏi miệng: "Hứa Phàm là con của Tề Soái à? Các cậu đã – "
"Không phải." Hứa Chiêu đáp.
"Vậy vì sao cậu lại quan tâm nó như vậy?" Ở thế giới này, mỗi nhà có hai, thậm chí là ba bốn đứa là bình thường, trả con cũng chẳng phải thứ quý giá gì, bao nhiêu người tái hôn đều ném con cho đối phương hoặc cha mẹ của mình, nhưng Hứa Chiêu lại không giống thế, chỉ vì hắn nói một câu là để Hứa Phàm cho ông bà nuôi mà Hứa Chiêu đã phán "tử hình" hắn, hắn có chút không phục.
Hứa Chiêu bình tĩnh nói: "Bởi vì tôi là người dẫn nó tới thế giới này, không phải ai khác."
Chu Hướng Tiền nháy mắt trầm mặc.
Giây lát sau, Hứa Chiêu lần nữa cất tiếng: "Cứ như vậy đi, hẹn gặp lại."
Chu Hướng Tiền vẫn không nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

