“Muốn giải quyết chuyện này, lấy một nghìn đồng, năm trăm cân phiếu gạo toàn quốc ra đây. Chỉ cần đưa đồ cho tôi, tôi lập tức rời khỏi quân đội, đời này không bao giờ gặp lại.
Không đưa đồ, anh và con “Châu” sau lưng anh muốn yên ổn bàn chuyện cưới xin, vậy thì phải xem tôi có đồng ý hay không.
Trong tay tôi đang nắm thóp của anh đấy, ngày nào đó tôi không vui, giao những thứ này cho Tư lệnh quân khu, anh nói xem con “Châu” của anh có còn cứu được anh không?”
Dương Thiên Hà sợ nhất chính là điều này, mặc dù tiền và phiếu có hơi nhiều, nhưng nên bỏ thì vẫn phải bỏ. Chỉ là số tiền và phiếu gã tích cóp bao năm nay cứ thế đưa ra, trong lòng thực sự rất uất ức.
“Nhiều quá, cô bớt đi một chút.” Hạ giọng, Dương Thiên Hà mặc cả với Tần Song Song, “Đưa cô năm trăm đồng, một trăm cân phiếu gạo toàn quốc thì sao?”
“Hừ!” Tần Song Song cười khẩy, “Dương Thiên Hà! Anh nghĩ hay lắm, nhưng Tần Song Song tôi không thèm. Hoặc là làm theo yêu cầu của tôi, hoặc là cá chết lưới rách, tự anh cân nhắc mà làm.”
Trần Châu Châu huých vào eo Dương Thiên Hà: “Đưa cho cô ta, bỏ tiền ra cho yên chuyện.”
Cắn răng, giậm chân, Dương Thiên Hà đồng ý: “Được! Cô trả lại thư từ trong tay cho tôi trước, tôi đi gom tiền.”
Dương Thiên Hà không nói hai lời, đưa Tần Song Song ra khỏi cửa đi đến nhà khách, Trần Châu Châu đi theo phía sau. Bên ngoài có mấy chiến sĩ trẻ giả vờ đi ngang qua, lén lút dùng ánh mắt liếc nhìn cô.
Nguyên chủ đến quân đội tìm người, chiến sĩ gác cổng là lính mà Dương Thiên Hà từng dẫn dắt, nghe nói tìm gã, không nói hai lời liền cho người dẫn đến phòng làm việc của Dương Thiên Hà.
Đúng lúc Trần Châu Châu đến tìm Dương Thiên Hà lả lơi, nghe nói cô là vợ chưa cưới mà Dương Thiên Hà định ở quê, lập tức nổi đóa.
Nhưng bây giờ thì hay rồi, bị Tần Song Song đến sau tát cho hai cái tịt ngòi, muốn nổi đóa cũng không nổi được.
Ra khỏi phòng làm việc, Tần Song Song mới nhận ra, hóa ra nơi vừa ở là phòng làm việc của Tiểu đoàn trưởng bọn họ.
Nguyên chủ thật không đáng, lặn lội đường xa đến quân đội tìm đối tượng đính hôn, lại bị gã tồi chọc tức chết, bố mẹ và ông nội ở quê mà biết, chắc chắn sẽ đau lòng đến mất nửa cái mạng.
Ông nội Tần là một thợ săn lão luyện, từ nhỏ đã thích dẫn cô chạy khắp núi đồi. Ông nội của Dương Thiên Hà cũng là thợ săn lão luyện, là anh em kết nghĩa với ông nội cô.
Hai nhà thường xuyên qua lại, quan hệ coi như khá thân thiết.
Dương Thiên Hà vào quân đội, ông nội gã liền nói muốn để gã đính hôn với nguyên chủ, ông nội Tần không đồng ý, lấy lý do cháu gái còn quá nhỏ để từ chối.
Bảo gã đi tìm người khác, Dương Thiên Hà lớn hơn nguyên chủ sáu tuổi, ở nông thôn gọi là “lục xung”, sợ kết hôn rồi hai vợ chồng không sống được với nhau.
Ông nội nhà họ Dương đành thôi, sau này ông cụ mắc bệnh nặng, sắp qua đời, tâm nguyện duy nhất là hy vọng nhìn thấy Dương Thiên Hà và Tần Song Song đính hôn.
Ông nội nhà họ Tần không muốn làm trái tâm nguyện cuối cùng của người anh em cũ, hôn sự này cứ thế được định ra.
Năm đó nguyên chủ mới mười sáu tuổi, từ lúc nói chuyện cưới xin đến lúc định ra đã kéo dài một thời gian, lãng phí ba năm, nhận ra đó là một gã tồi.
Dương Thiên Hà và Trần Châu Châu sợ Tần Song Song trên đường đến nhà khách sẽ nói với người khác chuyện giữa ba người bọn họ, nên bám sát cô không rời nửa bước, có người hỏi thì nói Tần Song Song là em gái của Dương Thiên Hà.
Trần Châu Châu càng hơn thế, cô ta còn định nhờ người của nhà khách trông chừng Tần Song Song cẩn thận, tuyệt đối không thể để cô tùy tiện ra ngoài, phá hoại danh tiếng của Dương Thiên Hà.
Đợi ngày mai đưa tiền và phiếu xong thì tiễn cô về, sau này cắt đứt liên lạc, chuyện này coi như êm xuôi.
Ra khỏi cổng doanh trại chưa được bao xa, đi ngược chiều gặp một người đeo túi xách quân dụng, xách theo túi du lịch. Tần Song Song tự giác không quen biết ai trong quân đội, cũng không nhìn ngó lung tung.
Dương Thiên Hà và Trần Châu Châu vừa mở miệng định chào hỏi người đó, người đó lại hướng về phía Tần Song Song mà gọi lên đầy mừng rỡ.
“Tần Song Song! Tần Song Song! Tần Song Song! Thật sự là em sao? Sao em lại đến đây? Đến tìm anh à? Trời ơi, cuối cùng em cũng đến rồi.”
Tần Song Song ngẩn ngơ quay đầu lại, nhìn người đó một cái, không tìm thấy ký ức nào.
Thực sự là người đàn ông này trông quá oai phong lẫm liệt, nhìn một cái là biết hình tượng nam nhi cứng cỏi trong quân đội.
Anh là ai? Nguyên chủ có quen anh không?
Thấy cô ngẩn người, người đó hoảng hốt: “Cô nhóc! Không phải em quên anh rồi chứ? Anh là Thẩm Thần Minh, người bị rắn cắn, suýt chết đó.”
Nói như vậy, Tần Song Song khó khăn lắm mới lục tìm được nhất đoạn trong ký ức của nguyên chủ.
Năm năm trước, nguyên chủ theo ông nội lên núi đi săn, ông nội đuổi theo một con nai, cô một mình đi lang thang trong rừng.
Vô tình nhìn thấy một người sắc mặt nhợt nhạt, đi khập khiễng rồi ngã gục cách cô ba mét về phía trước.
Chạy tới xem, người này bị rắn cắn. Lập tức lấy phương pháp cứu chữa học được từ ông nội ngày thường ra, dùng dải vải buộc chặt đùi người đàn ông lại.
Nhét vào miệng anh một viên thuốc giải độc mà ông nội dùng để đối phó với các loại rắn rết côn trùng độc, sau đó dùng con dao nhỏ mang theo người rạch mở vết răng rắn độc, liên tục nặn máu độc xuống, thấy màu máu chuyển sang đỏ mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng tìm thảo dược băng bó vết thương lại, vừa xử lý xong thì người tỉnh.
“Cô bé! Em tên là gì?”
“Tần Song Song!”
“Nhớ kỹ, anh tên là Thẩm Thần Minh. Đại đội trưởng Đại đội 1 Bộ đội 597 Hải Thành, lớn lên nhớ đến tìm anh, anh cưới em làm vợ.”
“Không thèm.”
Người này quá đáng sợ, nguyên chủ sợ hãi bỏ chạy.
Phía sau truyền đến giọng nói của Thẩm Thần Minh: “Cô nhóc! Ơn cứu mạng, phải lấy thân báo đáp.”
Ký ức đến đây là hết, Tần Song Song kinh ngạc nhìn người đàn ông mày rậm mắt to, oai phong đẹp trai trước mắt.
“Thẩm Thần Minh?”
“Là anh.” Thẩm Thần Minh bóp mũi Tần Song Song một cái, “Cô nhóc! Đồ vô lương tâm, cuối cùng cũng nhớ ra đến tìm anh rồi. Em mà không đến nữa, Tết năm nay anh sẽ đi tìm em đấy.”
Dương Thiên Hà và Trần Châu Châu bị những lời của Thẩm Thần Minh làm cho kinh ngạc đến ngây người, cảm giác như bước vào thế giới huyền ảo.
Hai người chẳng có chút liên quan nào không những quen biết, mà còn vô cùng thân thuộc, chuyện này là sao?
Mặc dù quá trình sự việc Thẩm Thần Minh đã nói rồi, nhưng Dương Thiên Hà vẫn kinh hồn bạt vía. Tần Song Song vậy mà lại quen biết Thẩm Thần Minh, còn là ân nhân cứu mạng của anh.
Bản thân vừa mới từ hôn với Tần Song Song, nếu để cấp trên trực tiếp là Thẩm Thần Minh biết được, gã còn được yên thân sao?
Chua xót nhất phải kể đến Trần Châu Châu, Thẩm Thần Minh là người lợi hại nhất trong quân đội, cuối năm sẽ thăng lên làm Phó đoàn trưởng, luôn là người mà cô ta yêu mà không có được.
Năm nay anh đã hai mươi tám tuổi rồi, vẫn chưa có đối tượng đính hôn, ai cũng đồn đại cơ thể anh có bệnh.
Hóa ra không phải? Là vì đợi Tần Song Song?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

