Ông nội Tần an ủi vợ chồng nhà họ Dương: “Đừng buồn nữa, con trai nhà ông bà có chỗ tốt hơn cũng được, chỉ là cách hành xử này khiến người ta chướng mắt.
Không thích Song Song nhà tôi cũng không sao, ít ra cũng phải viết một bức thư về nói cho rõ ràng, cũng không đến mức để con bé chạy không một chuyến.”
Mẹ Dương Thiên Hà thực sự đau lòng, nghẹn ngào: “Tôi cũng không biết trong lòng thằng ranh con này nghĩ cái gì, con bé Song Song là do tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, trông cậy nó làm dâu giúp đỡ tôi.
Không ngờ thằng ranh con lại giở trò này với tôi, nó thì thoải mái rồi, nhà chúng tôi phải làm sao? Trong nhà còn hai đứa em trai phải đi học, sau này còn có thể trông cậy được không?
Cưới một cô vợ như vậy, sao có thể để mắt đến những kẻ chân lấm tay bùn như chúng tôi, nó thế này là ngay cả bố mẹ anh em cũng không màng tới nữa rồi.”
Thẩm Thần Minh luôn không lên tiếng, việc nhà của Dương Thiên Hà, không liên quan đến anh, anh đến để cưới cô nhóc, những chuyện khác đều không bận tâm.
Người nhà họ Tần cũng không thể đáp lại lời của mẹ Dương Thiên Hà, vẫn đáp lại bằng sự im lặng.
Hai vợ chồng trút bầu tâm sự một chút, ngồi thêm một lát, đứng dậy định đi.
Trước khi đi gói một phong bao lì xì một trăm năm mươi đồng cho Tần Song Song, chúc mừng cô tân hôn.
Tần Song Song cảm thấy lễ nghĩa quá nặng, không chịu nhận, bị mẹ Dương Thiên Hà giữ chặt: “Là nhà họ Dương chúng tôi có lỗi với cháu, tiền mừng này cháu nhận lấy.
Chuyện của Thiên Hà thím cũng không biết phải nói gì, nó căn bản không tiết lộ với gia đình nửa lời. Cháu không nhận, trong lòng thím càng khó chịu hơn. Thím luôn coi cháu như con gái, con dâu trưởng nhà họ Dương chúng tôi đáng lẽ phải là người như cháu.”
Ông nội Tần đưa ra quyết định cuối cùng: “Nhận lấy đi!”
Tần Song Song nhận lấy, bố mẹ Dương Thiên Hà thở vắn than dài rời đi.
Người nhà họ Tần lại bắt đầu thảo luận sôi nổi xem nên tổ chức đám cưới cho Tần Song Song và Thẩm Thần Minh thế nào, ngay cả chị dâu tư Tề Tuệ Tuệ cũng đến.
Hôm sau đính hôn, họ hàng bạn bè nhà Tần Song Song đều đến, sự việc xảy ra đột ngột, rất nhiều người không muốn đến cũng nhịn không được muốn đến xem thực hư thế nào.
Xem thử chàng rể mới này là thần thánh phương nào, sao hai ba ngày đã tổ chức cả đính hôn lẫn kết hôn cùng lúc, thật là bản lĩnh thật.
Nhà trai không có bất kỳ họ hàng nào, một mình Thẩm Thần Minh ứng phó với cả một đại gia đình, bất kể nói chuyện với ai, bất kể già trẻ lớn bé, anh đều có thể chọc cho người ta cười vui vẻ.
Đặc biệt là mấy người mợ của Tần Song Song, được Thẩm Thần Minh khen ngợi đến mức không còn mảy may ý định muốn làm khó anh.
Các cậu cũng bị tửu lượng kinh người của Thẩm Thần Minh dọa sợ, năm người cậu vốn định luân phiên chúc rượu, toàn bộ bị một mình anh chuốc cho gục ngã.
Đều than thở không dám dây vào.
Ngày kết hôn, Thẩm Thần Minh mặc quân phục, tinh thần phấn chấn, nắm tay Tần Song Song “nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, đưa vào động phòng.”
Cao đường bái chính là ông nội Tần và Tần Giang, Lý Viện, đây là do Thẩm Thần Minh yêu cầu.
Anh rất chân thành mời ba vị trưởng bối nhà họ Tần: “Ông nội! Bố mẹ! Mọi người là trưởng bối ruột thịt của cô nhóc, cũng là cao đường của con, bái mọi người cũng giống nhau cả. Đừng cảm thấy có gì ngại ngùng, mọi người cứ coi như cô nhóc bắt rể về nhà đi.”
Bị anh dỗ ngọt như vậy, ông nội Tần dẫn con trai con dâu ngồi lên vị trí cao, nhận cái lạy của hai người.
Động phòng chính là căn phòng Tần Song Song thường ngủ, hơi trang trí dọn dẹp một chút, thay chăn đỏ rực rỡ, trước cửa dán chữ Hỷ màu đỏ, coi như là phòng tân hôn rồi.
Đừng thấy là đám cưới chuẩn bị vội vàng, các món mặn cần có không thiếu món nào, Thẩm Thần Minh chỉ sợ không đủ ăn, cái gì cũng mua gấp đôi.
Lúc này trong bụng người ta chẳng có chút dầu mỡ nào, lại đang lúc nông nhàn, khẩu vị của ai cũng đặc biệt tốt.
Anh vợ cả Tần Phong vốn còn oán trách anh tiêu tiền bừa bãi, sau này thấy mâm nào mâm nấy thức ăn đều bị ăn sạch bách, mới cảm thấy cách làm của em rể là đúng.
Cỗ bàn kết hôn không cho người ta ăn no ăn ngon, thể diện cả đời của em gái mất hết.
Huống hồ người nhà họ Dương cũng đến, không thể làm mất mặt em gái em rể được.
May mà hai ngày cỗ được tổ chức liền nhau, ngày đầu tiên mọi người ăn uống thả phanh, đến ngày thứ hai rõ ràng là tốt hơn nhiều.
Các món mặn không nói là ăn sạch bách từng mâm, ít nhiều cũng hơi thừa lại một chút.
Hai ngày cỗ tổ chức xong, thức ăn mua về toàn bộ dùng hết.
Thẩm Thần Minh dẫn Tần Song Song đi khắp nơi kính rượu mọi người, hầu như ai đến cũng không từ chối, uống trọn một vòng, căn bản không có chút men say nào.
Tần Song Song rất khâm phục tửu lượng của anh, đến tối thì hỏng bét, Thẩm Thần Minh say như một con lợn nằm bò trên giường không dậy nổi.
Ngay cả việc đánh răng rửa mặt cũng là Tần Song Song bưng nước vào phòng hoàn thành.
Mẹ còn nấu canh giải rượu cũng không dùng đến, căn bản gọi không dậy để uống, cứ nằm đó, không nhúc nhích, ngáy khò khò ngủ.
Hoàn toàn bỏ lỡ đêm tân hôn.
Cũng tốt, vốn còn lo lắng mình không biết phải đối mặt với Thẩm Thần Minh thế nào, kết quả anh say rồi, ông trời cũng đang giúp cô.
Yên tâm nhắm mắt ngủ.
Nghe tiếng ngáy khe khẽ của cô, Thẩm Thần Minh mở mắt ra, đưa tay nhẹ nhàng véo chóp mũi cô nhóc một cái.
“Đồ vô lương tâm, vì sợ em ngại ngùng, giả say cũng không nhìn ra, còn vui vẻ như gì ấy. Đợi đến khu gia thuộc xem anh xử lý em thế nào, lúc này cứ để em vui vẻ hai ngày đã.”
Nói xong thở dài, cẩn thận ôm người vào lòng mình, chạm nhẹ lên trán cô nhóc.
“Sau này em chính là vợ của Thẩm Thần Minh anh rồi, anh cũng là chồng của em. Mong ngóng lâu như vậy, cuối cùng cũng kết hôn rồi, thực sự không dễ dàng gì.”
Tần Song Song ngủ rất say, chỉ nghe thấy bên tai có người đang nói chuyện với mình, ong ong ong, rất ồn.
Cô giơ tay lên đập một cái, cổ tay bị nắm lấy cũng không biết, tiếp tục ngủ.
Thẩm Thần Minh cười khổ: “Cô nhóc! Em vô tư thật đấy, anh đang ở trên giường em cơ mà, em vậy mà lại ngủ được, không sợ anh làm gì em sao?”
Nghĩ lại cảm thấy mình nói lời này không đúng, anh muốn làm gì cô nhóc cũng là lẽ đương nhiên, họ là vợ chồng cơ mà.
Tiếc là căn nhà này cách âm không tốt, anh không muốn động tĩnh quá lớn bị người ta nghe thấy, vẫn là về doanh trại thì hơn.
Ôm cơ thể mềm mại thơm tho trong lòng, trong đầu Thẩm Thần Minh toàn nghĩ xem nhà ở khu gia thuộc chỗ nào cách âm tốt, chỗ nào thanh tịnh hơn, không ồn ào như vậy.
Anh ăn chay hai mươi tám năm rồi, phá giới chắc chắn không muốn bị gò bó tay chân. Phải ở chỗ ít người, có ầm ĩ thế nào cũng không bị người ta nghe thấy.
Tướng ngủ của Tần Song Song không được tốt lắm, trời nóng bức lại bị người ta ôm, cảm thấy rất nóng, đẩy phắt Thẩm Thần Minh ra, xoay người quay lưng lại với anh, trong miệng còn lầm bầm oán trách: “Nóng quá đi!”
Cô nhóc quá đáng ghét, đêm tân hôn quyến rũ anh, oái oăm thay anh lại nhát gan, không dám làm bậy, chỉ đành uất ức nhịn.
May mà nửa đêm ở nông thôn khá mát mẻ, hóng gió lạnh bên ngoài một lúc, đầu óc tỉnh táo lại, hỏa khí trên người tiêu tan không ít mới rón rén về phòng.
Nằm lên giường, không dám đi ôm Tần Song Song nữa, sợ chịu không nổi lại chuốc vạ vào thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
