Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Nhưng bị Mục Thiển Thiển châm ngòi phá đám, ấn tượng của cụ bà về cô giờ đã tệ đến cực điểm.

Cho dù giờ cô có nói mình biết y thuật, cụ bà tám phần cũng không tin.

Mục Tình Huyên thở dài một tiếng, quyết định tạm thời nấu một bữa cơm tối ra trò trước, lấy lại phần nào thiện cảm, rồi tính tiếp.

Sau bữa cơm, để lấy lòng cụ bà, Mục Thiển Thiển chủ động đứng dậy thu dọn chén bát.

Cô ta thậm chí còn đẩy dì giúp việc Vương ra ngoài.

Dì Vương cầm giẻ lau, đứng ở cửa bếp lúng túng nhìn Mục Thiển Thiển thành thạo rửa bát, lau bàn, thậm chí còn suýt nữa giành luôn việc giặt quần áo trong nhà.

Dì Vương khuyên mấy câu, Mục Thiển Thiển vờ như không nghe thấy, tiếp tục vùi đầu vào làm việc.

Dì Vương đứng bên cạnh chẳng những không vui mà còn khổ sở ra mặt.

Thời đại này, người ta đa phần chất phác, đã làm giúp việc thì cũng sẽ không gian dối lười biếng.

Tự dưng có người giành hết việc, dì Vương chỉ thấy vị trí của mình đang bị đe dọa.

May sao bà cụ Hoắc cũng nhìn ra điều đó, chủ động lên tiếng: “Thiển Thiển, bà biết con là đứa ngoan, nhưng mấy chuyện này con không cần làm, qua đây ngồi trò chuyện với bà.”

Mục Thiển Thiển lúc này mới buông tay, lau khô nước trên tay, rồi ngồi xuống ghế sofa cạnh bà.

Cô ta bóp chặt vạt áo trên đầu gối, cau chặt mày, như thể có chuyện gì mà không dám nói.

Cụ bà sống mấy chục năm trên đời, sao có thể không nhìn ra?

Bà liền nói: “Muốn nói gì thì cứ nói. Coi đây là nhà mình, không cần sợ.”

Lông mày bà cụ Hoắc lập tức nhíu chặt, nếp nhăn trên mặt càng hằn sâu thêm.

Bà nhạy bén bắt lấy ẩn ý trong lời Mục Thiển Thiển: “Con nấu cơm, thế Mục Tình Huyên làm gì?”

“Chị ấy...” Đôi mắt Mục Thiển Thiển chớp chớp, lưỡng lự một hồi mới chậm rãi đáp: “Chị ấy ở trong phòng đọc sách. Vì học giỏi nên chị phải tranh thủ thời gian để học.”

Những lời Mục Thiển Thiển nói đều là sự thật, chỉ có điều cô ta cố tình giấu đi một chuyện: Sách mà Mục Tình Huyên đọc là y thư.

Nhưng dáng vẻ ngập ngừng này rơi vào mắt cụ bà, lại giống như cô ta đang cố tình nói tốt cho chị gái để giữ gìn thể diện.

Cụ bà cau mày, giọng đầy nghi ngờ: “Thiển Thiển, con là đứa ngoan, không cần cố nói giúp chị con đâu. Một con người có bản tính tốt hay xấu, bà nhìn là biết.”

Thấy đã đạt được mục đích, Mục Thiển Thiển bèn tiếp lời: “Chuyện con nhớ rõ nhất là ba năm trước, có một lần chị con chủ động xin được nấu ăn. Kết quả là cả nhà ăn xong đều sùi bọt mép, phải đưa vào bệnh viện.”

“Bác sĩ trên trấn nói đó là ngộ độc thực phẩm. Nếu chậm một chút nữa thì cả nhà đã mất mạng rồi!”

Bà cụ Hoắc hoảng hồn hít sâu một hơi, tay ôm ngực, suýt nữa nghẹn thở vì kinh ngạc.

Bà trợn tròn đôi mắt đã vẩn đυ.c: “Có chuyện như vậy nữa à!”

Mục Thiển Thiển tỏ vẻ khó xử: “Chuyện xấu trong nhà vốn không nên nói ra ngoài, nhưng con thật sự lo chị ấy lại mạnh miệng đòi nấu cơm tối. Đến lúc đó nếu bà bị gì thì phải làm sao...”

“Thật là quá quắt mà!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc