Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cụ bà đập mạnh tay lên đùi.
Chỉ vì ham thể hiện nhất thời mà dám coi thường tính mạng của cả gia đình, bản tính con bé Mục Tình Huyên này đúng là quá tệ hại.
Bà đã sớm đoán đứa con gái lớn lên ở quê này không phải dạng tốt lành gì, nhưng không ngờ lại xấu xa đến mức ấy.
Sớm biết vậy thì ngày trước bà đã không nhượng bộ trong chuyện hôn nhân của Hoắc Trường Phong.
Chỉ nghĩ đến chuyện đứa cháu trai mà bà yêu quý nhất lại phải cưới loại phụ nữ tâm địa bất chính này, cụ bà đã thấy tức đến đau tim.
Gần đến chiều tối, Mục Tình Huyên đã vào bếp, đang chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Bà cụ Hoắc đứng ở phòng khách, ánh mắt sắc như dao liếc thấy bóng lưng mặc tạp dề của Mục Tình Huyên trong bếp.
Dáng người thon thả vốn bị giấu dưới lớp quần áo rộng rãi, lúc này vì tạp dề bó sát mà lộ rõ từng đường cong mềm mại.
Bờ vai tròn, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp. Chỉ riêng bóng lưng thôi đã khiến người ta có cảm giác quyến rũ khó tả.
Cụ bà lập tức chống gậy đi thẳng tới bếp, thấy Mục Tình Huyên đang cho vào thau một lượng lớn ớt đỏ chót.
Những lát ớt đỏ được thái nhỏ rải đều lên lớp nước sốt, khiến ai nhìn cũng giật mình.
Vốn quen ăn nhạt, bà cụ Hoắc chỉ liếc qua sắc đỏ ấy đã thấy hoa mắt, như thể vừa ăn cả chục quả ớt, toàn thân như bốc hỏa.
Bà không nhịn được quát lên: “Dừng tay!”
Tiếng quát bất ngờ từ sau lưng khiến Mục Tình Huyên giật mình.
Tay cô run lên, suýt nữa để lưỡi dao sắc bén rạch vào ngón tay.
Tim Mục Tình Huyên như nhảy lên tận cổ họng.
Nếu nhát dao ấy mà chém xuống thật, thì không chỉ là chảy máu hay để lại sẹo, e rằng còn có thể đứt cả ngón tay.
Cô đặt dao xuống, xoay người nhìn cụ bà với sắc mặt không mấy dễ chịu: “Bà nội, có chuyện gì sao?”
Dù là ai, đang cầm dao mà bị dọa đến mức suýt tự thương thì tâm trạng cũng chẳng thể bình thường được.
Thế nhưng thái độ của cô lại càng khiến bà cụ Hoắc bốc hỏa.
“Ngay cả cách cầm dao cũng không biết mà còn dám bảo là biết nấu ăn?” Trán cụ bà giật giật vì tức: “Đã thế còn cho cả đống ớt như vậy, cô định gϊếŧ cả nhà chúng tôi sao?”
“Vừa rồi Thiển Thiển kể chuyện cô từng khiến cả nhà ngộ độc phải nhập viện, tôi còn bán tín bán nghi. Nhưng giờ xem ra, con bé còn nói nhẹ đấy. Cô đúng là nói dối từ đầu đến cuối! Nhà tôi rước phải thứ sao xấu như cô đúng là đen đủi tám đời!”
Nghe vậy, ánh mắt Mục Tình Huyên dừng lại trên người Mục Thiển Thiển đang đứng cạnh cụ bà và đỡ lấy tay bà khẽ cúi đầu cười lạnh.
Quả nhiên là trò của Mục Thiển Thiển.
Cô dịu giọng giải thích: “Bà nội, chuyện năm xưa trong nhà có chút hiểu lầm, lát nữa con sẽ giải thích rõ với bà.”
“Còn chỗ ớt kia không hề cay đâu ạ, đó là loại không cay con đã xin dì Vương lấy giúp từ trước.”
Trời đang nóng, Mục Tình Huyên nghĩ cha mẹ chồng đi làm về mồ hôi nhễ nhại chắc cũng chẳng muốn ăn đồ nóng sốt, thế nên cô dự định làm vài món nguội thanh mát, dễ đưa cơm.
Cô đã làm xong món dưa chuột trộn và ngó sen trộn, đang định làm nốt chân gà rút xương, sau đó xào thêm vài món nữa là đủ bữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


