Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trường Phong đã nghĩ cho cô như vậy, nếu cô thật lòng muốn sống cho tử tế thì nên biết điều mà học nấu ăn đi, đừng cái gì cũng ỷ lại vào người khác.”
Vì nể mặt Hoắc Trường Phong nên giọng cụ có phần dịu xuống, nhưng ánh mắt nhìn Mục Tình Huyên lại càng thêm gay gắt.
Mục Thiển Thiển nhận ra điều đó, khóe môi khẽ nhếch lên, trong mắt thoáng qua tia đắc ý.
Cô ta hơi ngẩng cằm, ánh mắt đầy mùi vị hả hê nhìn về phía Mục Tình Huyên.
Ngồi cạnh Mục Thiển Thiển, Thạch Phi Hoa vẫn nhớ rõ lời cảnh cáo của Hoắc Trường Phong nên không dám nhìn chằm chằm vào Mục Tình Huyên, chỉ len lén liếc qua bằng khóe mắt, càng nhìn càng thấy xinh đẹp mê hồn.
Lúc này, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Mục Tình Huyên.
Chỉ thấy cô nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đôi môi đỏ mọng hé mở, ánh mắt có phần khó hiểu nhìn về phía cụ bà đang mang đầy ác ý: “Bà nội, con biết nấu ăn mà.”
“Cô biết nấu ăn?”
Cụ bà sững lại, hoàn toàn không ngờ Mục Tình Huyên sẽ nói vậy.
Bà nhìn chằm chằm vào đôi tay mảnh mai đặt trên bàn kia, trắng trẻo nõn nà, rõ ràng là chưa từng phải động tay vào nước lạnh, như thể được nuông chiều từ nhỏ đến lớn.
“Cô đừng có gạt tôi đấy nhé?”
Từ nhỏ đến lớn, chị ta luôn dựa vào thiên phú y thuật mà tự kiêu, chưa bao giờ coi em gái như cô ta ra gì.
Mỗi khi người lớn ra đồng làm việc, Mục Tình Huyên chỉ biết trốn trong phòng đọc sách thuốc, còn cô thì phải chui vào bếp, nấu ăn cho cả nhà, người thì đầy mùi dầu mỡ.
Ngay cả những cuốn y thư kia, cô còn chẳng được chạm đến.
Nghĩ đến đây, trong lòng Mục Thiển Thiển càng thấy bất bình, bèn vội nói: “Chị đã biết nấu ăn, vậy sao lúc nãy không nói?”
Ý tứ trong lời nói rõ ràng là: Mục Tình Huyên cố tình không nói ra, để cô ta và bà nội sốt ruột, xem như trò đùa.
Quả nhiên, ánh mắt cụ bà lại thay đổi.
Mục Tình Huyên liếc nhẹ sang, thản nhiên nói: “Em nói nhiều quá, đâu có chừa cho chị cơ hội mở miệng.”
Mục Thiển Thiển nghẹn lời, chỉ biết cười trừ đầy lúng túng.
Dưới gầm bàn, cô ta khẽ chạm vào đùi Thạch Phi Hoa, ra hiệu bằng ánh mắt.
Thạch Phi Hoa lưu luyến thu ánh mắt khỏi người Mục Tình Huyên, hiểu được ý vợ, bèn ho nhẹ hai tiếng, dùng tay che miệng lại như thật.
“Bà nội, anh họ, chị dâu, mọi người ăn cơm đi đã. Không ăn thì đồ nguội mất.”
Thạch Phi Hoa chủ động lên tiếng hòa giải, không khí vốn ngột ngạt đến mức khó thở cũng dịu xuống phần nào.
Bà cụ Hoắc xoa xoa thái dương.
Không biết có phải vì vừa rồi nổi nóng hay không, đầu bà bỗng nhói đau, đến nói chuyện cũng không còn sức, chỉ lặng lẽ ăn cơm.
Mục Tình Huyên để ý thấy toàn bộ hành động đó, trong lòng thầm cân nhắc.
Dựa vào nhiều năm hành nghề y, cô có thể khẳng định: Cụ bà đang bị chứng đau nửa đầu mãn tính.
Ai cũng nói: “Đau đầu không phải bệnh, nhưng đau lên thì muốn chết.”
Ngay cả người trẻ có ý chí mạnh mẽ còn chịu không nổi, huống hồ là một người lớn tuổi như cụ bà, chắc chắn sẽ càng khổ sở.
Vốn dĩ cô định nhân bữa cơm này để ngỏ ý xin khám bệnh cho bà cụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


