Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Mục Tình Huyên khựng lại một chút, mặt lập tức ửng hồng.

Cô liếc mắt đưa tình, cắn nhẹ môi, e thẹn bước tới, cười cười: “Cho em bắt mạch thử tay anh một cái, rồi em sẽ coi như anh chưa nghe thấy gì nhé.”

Hoắc Trường Phong: “?”

Mục Tình Huyên nói xong liền hành động, đầu ngón tay mềm mại như hành tươi đã đặt lên cổ tay anh.

Cảm giác ấm áp ấy khiến Hoắc Trường Phong bất giác nhớ lại chuyện tối qua, trong lòng như có ngọn lửa bùng cháy.

Anh nhíu mày, đột ngột lui một bước, hất tay Mục Tình Huyên ra.

Giọng anh nghiêm túc: “Xuống ăn cơm.”

Lúc xoay người đi, vô tình để lộ vành tai đỏ rực như máu.

Còn Mục Tình Huyên thì chẳng mấy mặn mà với chuyện tình cảm lúc này. Cô đang lặp lại nhịp mạch vừa bắt được khi nãy trong đầu, thêm một lần xác nhận: Mục Thiển Thiển hoàn toàn là ăn nói linh tinh!

Trong phòng ăn, bà cụ Hoắc ngồi ở vị trí chủ tọa, Mục Thiển Thiển và Thạch Phi Hoa ngồi ở một bên.

Thấy vợ chồng Mục Tình Huyên đến trễ, cụ bà không vui hừ lạnh: “Vừa mới cưới mà ngày hôm sau đã ngủ nướng đến trưa, giờ lại còn không biết nấu ăn.”

“Nhà họ Hoắc chúng ta rốt cuộc là cưới vợ về, hay là rước một bà Bồ Tát về thờ mà ai cũng phải cung phụng thế?”

Bà cụ Hoắc liếc mắt nhìn Mục Tình Huyên, ánh mắt đầy bất mãn.

Ngay từ đầu, bà đã không ưa đứa cháu dâu đến từ nông thôn này, cảm thấy Mục Tình Huyên không xứng với cháu trai Hoắc Trường Phong của bà.

Không thể giúp ích gì cho sự nghiệp của Hoắc Trường Phong, đã vậy còn mang gương mặt “họa quốc ương dân”, nhìn thôi là biết không phải người an phận.

Bây giờ lại nghe nói cô ta còn không biết nấu ăn, cụ bà càng thêm bực bội.

Làm gì có chuyện con gái lại không biết nấu cơm?

Đến lúc chồng đi làm về, ngay cả bữa cơm nóng cũng không có mà ăn thì còn ra thể thống gì nữa?

Ánh mắt Mục Thiển Thiển lướt qua giữa cụ bà và Mục Tình Huyên, làm ra vẻ khó xử rồi mở miệng: “Bà ơi, bà đừng tức giận, giữ gìn sức khỏe vẫn là quan trọng hơn.”

“Chị ơi, chị cũng đừng cứng đầu nữa. Nấu ăn dễ lắm, em có thể dạy chị. Chị thông minh thế, nhất định sẽ học rất nhanh thôi.”

Mục Thiển Thiển lên tiếng đúng lúc, bề ngoài như muốn hòa giải không khí, nhưng thực chất lại một lần nữa đẩy mũi nhọn về phía Mục Tình Huyên.

Hoắc Trường Phong như cảm nhận được điều gì, khẽ nhíu mày, liếc nhìn Mục Thiển Thiển một cái.

Bà cụ Hoắc đột ngột đập đũa xuống bàn, da mặt vốn đã nhăn nheo bỗng căng chặt lại, mỗi nếp nhăn như được là lượt qua bàn ủi.

“Con gái biết nấu ăn là lẽ thường tình, cô còn không chịu học à?”

Hoắc Trường Phong lên tiếng: “Bà nội, con thường xuyên tăng ca ở viện nghiên cứu, hiếm khi về nhà, trong nhà lại có bảo mẫu. Dù Huyên Huyên không biết nấu ăn cũng không sao đâu ạ.”

Mục Tình Huyên hơi bất ngờ liếc nhìn Hoắc Trường Phong, không ngờ anh lại lên tiếng bênh vực mình thẳng thắn như vậy.

Thế nhưng cụ bà chẳng những không cảm kích mà còn càng tức hơn, trừng mắt nhìn Mục Tình Huyên, bực bội lầm bầm: “Vậy mà cũng là cái cớ không biết nấu cơm hả!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc