Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Huống hồ, bây giờ cô còn đang đứng trên đất nhà họ Hoắc mà mở miệng ra nguyền rủa anh ấy chết, thấy có hợp lẽ không?”
Mục Tình Huyên nhìn Mục Thiển Thiển bằng ánh mắt nửa cười nửa không.
“Nguyền rủa cái gì chứ, anh ta vốn dĩ đã sắp chết rồi!” Mục Thiển Thiển ánh mắt âm trầm, hận nhà họ Hoắc và Hoắc Trường Phong đến tận xương tủy.
Kiếp trước, cô ta vừa mới kết hôn với Hoắc Trường Phong, anh ấy đã chết.
Trên mặt Mục Thiển Thiển đầy vẻ hả hê.
“Việc tôi có cứu được Hoắc Trường Phong hay không hình như chẳng liên quan gì đến cô thì phải.” Mục Tình Huyên lười nhác liếc mắt nhìn cô ta: “Ngược lại là cô, lấy phải một tên thận hư như Thạch Phi Hoa chẳng khác gì sống như góa phụ cả đời đâu.”
Mục Thiển Thiển ngẩn ra, mãi mới phản ứng kịp, mặt đỏ bừng lên: “Mục Tình Huyên, chị đúng là không biết xấu hổ! Toàn nói ra mấy lời đồϊ ҍạϊ như vậy, đồ lẳиɠ ɭơ!”
“Còn nữa, sao chị biết được hả?” Mục Thiển Thiển lập tức cảnh giác: “Chẳng lẽ chị ngủ với anh ấy rồi? Mục Tình Huyên, đồ tiện nhân, Phi Hoa là chồng tôi!”
“Trước khi tôi không kiềm được mà tát cô, tốt nhất ngậm cái miệng thúi của cô lại!”
Ánh mắt Mục Tình Huyên lạnh đi, khẽ liếc qua mấy vết đỏ lộ ra nơi cổ Mục Thiển Thiển, cười nhạt: “Thạch Phi Hoa có thận hư hay không, trong lòng cô rõ hơn tôi. Một gã đàn ông đến hai phút còn không trụ nổi, cũng chỉ có cô xem như báu vật.”
Mặt Mục Thiển Thiển lúc trắng lúc xanh, giống như bị bóc trần bí mật, vừa giận vừa xấu hổ.
“Thì sao? Còn hơn cái đồ không dùng được như Hoắc Trường Phong!”
Nghĩ đến kiếp trước, sau khi cô ta và Hoắc Trường Phong kết hôn, cho đến khi anh qua đời, cô ta thậm chí chưa từng nắm tay anh một lần.
Nếu không phải anh có vấn đề, thì một người đàn ông đang ở độ tuổi tràn đầy sinh lực sao có thể thờ ơ với vợ mình được?
Mục Thiển Thiển hếch cằm lên, mỉa mai: “Mục Tình Huyên, chị đúng là đáng thương.”
Cô ta thật sự mong Hoắc Trường Phong chết ngay lập tức, để có thể tận mắt chứng kiến Mục Tình Huyên nếm trải tất cả những khổ đau mà cô ta từng phải chịu đựng.
Ném lại một câu, Mục Thiển Thiển quay người rời đi.
Mục Tình Huyên nhìn bóng lưng cô ta, vẻ mặt đầy ngơ ngác.
Hoắc Trường Phong không được?
Tin đồn vớ vẩn này là do Mục Thiển Thiển nghe từ đâu ra?
Hoắc Trường Phong cơ bắp rắn chắc, tỉ lệ gương mặt hài hòa, chỉ xét từ tướng mạo và vóc dáng thì hoàn toàn không có khả năng “không được”!
“Khụ.”
Một tiếng ho khẽ vang lên phía sau, Mục Tình Huyên quay lại, mới phát hiện không biết Hoắc Trường Phong đã đứng đó từ bao giờ.
Ánh mắt anh nhìn cô rất khó tả: “Em quan tâm anh có được hay không lắm à?”
Sắp đến giờ ăn trưa, thấy Mục Tình Huyên vẫn chưa ra khỏi phòng, Hoắc Trường Phong đặc biệt đến gọi.
Không ngờ vừa đến cửa đã nghe cô lẩm bẩm toàn mấy câu khiến người ta đỏ mặt tía tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)