Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trái ngược với vẻ ngoài xinh đẹp quyến rũ, giọng nói của cô lại mang theo sự xa cách rõ rệt, như đóa tuyết liên nở trên núi băng.
Lạnh lùng, nhưng êm tai.
“Chị nhìn vòng tay chồng em tặng nè.”
Mục Thiển Thiển vừa nói vừa kéo tay áo lên, để lộ chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay.
Vòng ngọc phát ra ánh sáng óng ánh, nhìn sơ cũng biết là không rẻ.
“Đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Thạch, vô giá đấy. Em chỉ muốn nói cho chị biết, em với Phi Hoa tình cảm thắm thiết lắm, chị đừng mơ mộng gì nữa!”
Nghe đến đây, Mục Tình Huyên chỉ muốn bật cười.
Thạch Phi Hoa là loại người gì, cô hiểu rõ hơn ai hết.
Kiếp trước, nếu không nhờ cô đứng sau chống đỡ, hắn ta làm gì có được thành tựu như vậy?
Huống hồ, Thạch Phi Hoa ham mê nữ sắc, còn trẻ mà đã tổn hại thân thể, về sau đến mức uống thuốc cũng chẳng nhấc nổi.
Cô làm sao có thể mơ tưởng đến loại đàn ông thận yếu như hắn được?
Thế nhưng Mục Thiển Thiển lại hiểu lầm sự im lặng của Mục Tình Huyên là vì đau lòng, liền càng thêm đắc ý, nâng cổ tay lên khoe khoang: “Thế nào? Đẹp chứ?”
Cô ta vuốt ve chiếc vòng tay đầy nâng niu, mặt mũi đầy tự mãn.
Sắc mặt Mục Tình Huyên phức tạp.
Chiếc vòng tay này kiếp trước cô chưa từng thấy qua, xét về chất lượng cũng rất bình thường, lớp bóng bẩy bên ngoài chẳng qua là do đánh sáp, bên trong căn bản không phải là ngọc tốt.
Với con mắt tinh tường của Mục Tình Huyên, cô đoán cái vòng này cùng lắm cũng chỉ đáng giá chưa tới một đồng.
Hơn nữa, thông thường đeo vòng tay thì phải đeo đôi.
Hoặc là mỗi tay một chiếc, hoặc là hai chiếc đeo cùng một bên tay, lấy ý nghĩa song hỷ, cát tường như ý.
Vậy mà trên tay Mục Thiển Thiển lại chỉ có một chiếc.
Mục Tình Huyên gần như có thể khẳng định, đây là thứ mà Thạch Phi Hoa vội vàng mua đại ở xó xỉnh nào đó để dỗ dành Mục Thiển Thiển.
Mà cô ta cũng đúng là nông cạn, cầm cái thứ ấy đi khoe mẽ với cô.
Sống lại cả một đời rồi.
Sao vẫn còn tầm thường như vậy?
Mục Tình Huyên đảo mắt, vẻ mặt đầy chán ngán, lạnh nhạt nói: “Xấu.”
“Hứ, miệng thì nói vậy, trong lòng thì ghen tị!”
Mục Thiển Thiển vừa nghĩ đến hôn ước giữa Mục Tình Huyên và Thạch Phi Hoa lúc trước là lại nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta cong môi cười đầy khinh miệt: “Tôi biết chị ghen, nhưng chị có ghen cũng vô ích. Phi Hoa đã hứa sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.”
“Tôi nói cho chị biết, Phi Hoa là người có tiền đồ, tương lai chắc chắn sẽ trở thành người giàu nhất cả nước!”
“Đừng nói một cái vòng tay, dù là thứ tốt hơn, đắt hơn hay quý giá cỡ nào, chỉ cần tôi muốn, anh ấy cũng sẽ mua cho tôi!”
Mục Tình Huyên bực bội đến mức đưa tay móc móc tai.
Chỉ bằng cái loại bất tài như Thạch Phi Hoa, không có cô đứng sau giúp đỡ mà cũng mơ làm tỷ phú?
Nằm mơ giữa ban ngày!
“Còn chị...” Mục Thiển Thiển nghiến răng nghiến lợi nhìn gương mặt xinh đẹp quá mức của Mục Tình Huyên, nghiến chặt răng hàm: “Chắc chị vẫn chưa biết, Hoắc Trường Phong sắp chết rồi, chị sẽ phải làm góa phụ cả đời!”
Nhưng Mục Tình Huyên không phải là Mục Thiển Thiển.
Cô sẽ không rơi vào vết xe đổ đó.
“Mục Thiển Thiển, tôi nhắc cô một câu. Hoắc Trường Phong là người dẫn đầu công trình nghiên cứu góp phần to lớn vào sự phát triển của đất nước, anh ấy là nhân tài ưu tú của quốc gia.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


