Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

“Bà ơi, chị con ngủ ngon là do cơ thể chị ấy khỏe mạnh, đó là chuyện tốt mà. Không như con, hay mất ngủ, sáng sớm đã tỉnh, muốn ngủ nướng cũng không được.”

“Con bé này, sao cứ tự coi thường bản thân mình vậy. Con rõ ràng là hiền thục, dậy sớm làm việc, dọn dẹp nhà cửa, còn đưa thằng Phi Hoa đến thăm bà. Vừa đảm đang vừa hiếu thuận, đâu có giống ai kia, hừ!”

Bà cụ Hoắc nhướn mày, nheo mắt liếc nhìn Mục Tình Huyên với ánh mắt không chút thiện chí.

Ánh mắt lướt qua gương mặt xinh đẹp và dáng người thon thả của cô, cụ hừ một tiếng khó chịu từ trong mũi, lầm bầm: “Nhìn là biết cái loại không đứng đắn rồi.”

Nụ cười nơi khóe môi Mục Tình Huyên hơi nhạt đi.

Thời đại này chuộng vẻ đẹp đoan trang, mộc mạc, mà nhan sắc nổi bật của cô ở kiếp trước cũng khiến không ít người chỉ trỏ sau lưng.

Cô hiểu rõ định kiến trong lòng người ta là một ngọn núi lớn, không thể thay đổi trong một sớm một chiều, nên trong lòng cũng chẳng lấy gì làm khó chịu.

Cụ bà mất kiên nhẫn phẩy tay, ra hiệu bảo cô đi khỏi.

Mục Tình Huyên đành phải đi về phòng ăn trước, uống bát cháo xong thì quay lại phòng, bắt đầu dọn dẹp đồ cưới của mình.

Nhà cô không khá giả, nên trong đồ cưới chẳng có gì giá trị, chỉ có duy nhất một quyển y thư cổ là nổi bật nhất.

Tổ tiên nhà họ Mục vốn là gia tộc y học, nghe nói từng có người làm Thái y trong Thái y viện, chuyên chữa bệnh cho hoàng thân quốc thích.

Tuy rằng triều đại nhà Thanh đã diệt vong, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cũng đã thành lập mấy chục năm, nhưng y thuật gia truyền của nhà họ Mục vẫn được truyền nối đến nay, không hề mai một.

Mục Tình Huyên thiên tư xuất chúng, nhớ vanh vách mọi loại dược liệu, y thư dù có khó hiểu đến đâu cũng đọc là thuộc.

Kiếp trước cô từng cứu không biết bao nhiêu bệnh nhân, tay nghề châm cứu tinh thông đến độ “cải tử hoàn sinh”, từng được đài truyền hình mời phỏng vấn, khen ngợi: “Diêm Vương gọi đi lúc canh ba, không ai giữ nổi, trừ phi là Mục Tình Huyên.”

Cũng nhờ đó, cô được dân chúng tôn xưng là “nữ thần y quốc sắc thiên hương”, nhận được vô vàn tán dương.

Vừa rồi chỉ thoáng nhìn, Mục Tình Huyên đã nhận ra sắc mặt bà cụ Hoắc có vấn đề, hình như là triệu chứng đau nửa đầu.

Cô nâng niu lấy từ đáy rương cưới ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Bên trong là vài chục cây ngân châm sắc lạnh.

Mục Tình Huyên đang nghĩ nên châm vào huyệt nào để chữa đau đầu, thì đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Ồ, Mục Tình Huyên, chị còn tâm trí mà chơi với đống kim lởm đó à?”

Là Mục Thiển Thiển.

Khác hẳn với dáng vẻ ngoan hiền dịu dàng khi đứng trước mặt cụ bà, lúc này bím tóc hai bên của Mục Thiển Thiển đã hơi lỏng, buông thõng trên vai.

Cô ta cố tình cởi hai nút áo trên cùng, để lộ một vùng da trắng muốt nơi ngực.

Cùng với đó là những vết đỏ hằn trên da.

Ánh mắt Mục Tình Huyên điềm tĩnh quét qua, khẽ bật cười khinh miệt.

Người ta chỉ vì cô quá đẹp, không hợp thị hiếu đương thời mà luôn gán ghép đủ điều, mắng cô là hồ ly tinh.

Thế nhưng Mục Thiển Thiển ăn mặc lẳиɠ ɭơ, cử chỉ lả lơi như vậy lại chẳng ai nói gì.

“Có chuyện gì sao?” Mục Tình Huyên lạnh nhạt hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc