Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà chẳng còn để tâm đến sự phản cảm với Mục Tình Huyên nữa, như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Có chữa được không?”
Đầu đã đau lắm rồi, còn bị kim châm nữa, chẳng phải càng đau hơn sao?
Nhất thời, bà càng bực mình hơn, chỉ cảm thấy Mục Tình Huyên đang đùa giỡn bà.
Mục Tình Huyên chẳng lấy làm lạ với phản ứng của bà.
Kiếp trước, cô từng chữa trị cho vô số bệnh nhân, rất ít người không sợ kim bạc.
Cô dịu dàng an ủi: “Bà ơi, không phải châm vào đầu đâu ạ. Bà nhắm mắt lại, yên tâm đi, không đau đâu.”
Mục Tình Huyên đỡ bà cụ nằm xuống, lấy ra một cây kim bạc, cẩn thận châm vào huyệt kinh đởm.
Túc thiếu dương đởm kinh chạy dọc hai bên đầu, đau nửa đầu phần lớn phát sinh ở vùng này, nên muốn trị tận gốc thì huyệt kinh đởm là then chốt.
Khi kim châm xuống, thân thể bà cụ đang run rẩy vì cơn đau dữ dội dần dần bình ổn lại, cơn đau nhức sắc bén cũng tan biến đi khá nhiều.
Bà thở dốc, chau mày rồi nới lỏng: “Hình như không còn đau lắm.”
Mục Tình Huyên không đáp lại, quay đầu cởi vớ cho bà cụ.
Bà vẫn chưa rửa chân, cả ngày kín bưng trong giày vớ, thoang thoảng mùi hôi.
Bà cụ cũng ngửi thấy, xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng.
Nhưng Mục Tình Huyên làm như không nhận ra mùi đó, rút kim bạc ra rồi tiếp tục châm vào các huyệt đạo khác.
Sau đó, cô dặn dò: “Bà ơi, đây mới chỉ là bước điều trị đầu tiên, giúp bà giảm đau thôi, không phải chữa tận gốc.”
“Tối nay bà cứ ngủ ngon một giấc, mai dậy con sẽ điều trị chính thức cho bà.”
Bà cụ tinh ý bắt được ẩn ý trong lời nói của cô, ngạc nhiên hỏi: “Ý con là, căn bệnh đau đầu lâu năm này của bà, có thể chữa khỏi?”
“Dĩ nhiên là có thể.” Mục Tình Huyên tự tin gật đầu.
Đau nửa đầu vốn không phải chứng nan y, chỉ cần điều trị đúng cách, muốn chữa khỏi cũng không quá khó.
Huống hồ, nguyên nhân đau đầu của bà cụ là do ứ huyết trở trệ, phần nhiều bắt nguồn từ tâm trạng uất ức, trong người có hỏa, dẫn đến khí trệ huyết ứ.
Chỉ cần sau này bà chịu phối hợp điều trị, mỗi ngày giữ tâm trạng thư thái vui vẻ thì chẳng mấy chốc sẽ khỏi hẳn.
Mắt bà cụ sáng lên, nhưng khi nhìn vào gương mặt trẻ trung xinh đẹp của Mục Tình Huyên, lại nảy sinh chút ngờ vực.
Bà từng gặp không ít bác sĩ trưởng khoa cũng không chữa được, Mục Tình Huyên dù có thể giảm đau thì cũng chưa chắc thần thông đến mức chữa khỏi hẳn.
Thôi thì, giảm được đau đã là tốt lắm rồi.
Bà cụ khẽ thở dài, ánh mắt dịu lại nhiều: “Con vất vả rồi.”
“Không sao đâu ạ. Bà cứ nằm thêm một lát, lát nữa con sẽ rút kim cho bà.”
Mục Tình Huyên mím môi, cũng quen với ánh mắt nghi ngờ như vậy rồi.
Kiếp trước, không thiếu người vì cô còn trẻ, lại xinh đẹp, lại là phụ nữ, mà nghi ngờ y thuật của cô.
Nhưng cuối cùng, chính cô đã kéo từng người trong số họ ra khỏi tay Diêm Vương, lấy thực lực chứng minh họ đã thành kiến sai lầm đến mức nào.
Ánh mắt Mục Tình Huyên trầm tĩnh, sau khi dùng thủ pháp thuần thục rút kim, cô lau sạch rồi cất vào túi kim bạc.
“Bà ơi, tối nay bà nghỉ ngơi cho tốt, con về trước đây.”
Chứng đau đầu của bà cụ thuộc loại ứ huyết trở trệ, ngoài châm cứu ra còn cần phối hợp dùng thuốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










