Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

Vừa đi trên đường, Mục Tình Huyên vừa suy tính đơn thuốc.

Nhưng vừa vào đến phòng, một cánh tay đầy gân xanh bất ngờ vươn ra từ trong bóng tối, ôm chặt lấy eo nhỏ mềm mại của Mục Tình Huyên, đẩy cô áp sát vào tường lạnh.

Mục Tình Huyên trợn to mắt, vừa định lên tiếng thì bàn tay còn lại của người kia đã bịt miệng cô.

Hai người đứng rất gần nhau, nơi cánh mũi cô tràn ngập mùi xà phòng thơm tho của đàn ông vừa tắm xong.

Vòng eo mềm mại của cô dán chặt vào cơ bắp rắn chắc của người đàn ông, từng nhịp thở đều khiến nhịp tim của cả hai dần đồng điệu.

Mục Tình Huyên nheo mắt, nhân lúc ánh trăng le lói xác định được gương mặt góc cạnh của Hoắc Trường Phong.

Trong ánh sáng mờ nhạt, ánh mắt sắc bén như sói của Hoắc Trường Phong khóa chặt lấy cô, trong đáy mắt còn ẩn chứa ham muốn sâu không thể dò.

Mục Tình Huyên chớp mắt, chẳng hiểu hắn dở trò dọa người làm gì.

Cô nghiêng đầu, hôn nhẹ lên lòng bàn tay anh rồi gọi khẽ: “Chồng ơi?”

Lời vừa thốt ra, môi cô khẽ lướt qua lòng bàn tay sần sùi đầy vết chai của anh, nhẹ như lông vũ, khiến trái tim Hoắc Trường Phong ngứa ngáy.

Anh tiến thêm một bước, hoàn toàn giam chặt thân thể Mục Tình Huyên giữa người mình và bức tường.

Mục Tình Huyên thử vươn tay, kéo bàn tay đang bịt miệng cô xuống, thuận tiện vuốt nhẹ cơ bụng anh.

Giây tiếp theo, cô cảm nhận rõ ràng hơi thở Hoắc Trường Phong chệch một nhịp, toàn thân càng siết chặt.

Mục Tình Huyên hài lòng nheo mắt, chủ động kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh.

Trong phòng không bật đèn, ánh trăng yếu ớt chẳng đủ để cô thấy rõ vị trí môi anh.

Cô ngẩng đầu, chỉ chạm vào một bên má anh.

Mục Tình Huyên đành men theo gò má mà hôn khẽ từng chút một, cuối cùng nhẹ nhàng dừng lại ở khóe môi anh.

Hoắc Trường Phong sững sờ vì hành động chủ động của cô, chỉ vài giây sau trong mắt đã trào dâng cơn sóng dữ.

Anh gần như ngay lập tức xoay chuyển cục diện, hung hăng chiếm lấy môi Mục Tình Huyên, hôn cuồng nhiệt mà vụng về.

Kết thúc nụ hôn, cả hai đều ra một lớp mồ hôi mỏng.

Hoắc Trường Phong cúi người bế Mục Tình Huyên lên, đặt cô xuống giường.

Mục Tình Huyên chớp mắt đầy mong đợi, nhưng lại thấy thân thể Hoắc Trường Phong đột nhiên rút lui, sau đó quay đầu bước đi không chút do dự.

Mục Tình Huyên: “?”

“Anh còn việc phải quay lại viện nghiên cứu, em đi ngủ sớm đi.”

Khụ.

Hoắc Trường Phong đứng thẳng tắp trước giường, từ trên cao nhìn xuống Mục Tình Huyên đang vùi mình trong lớp chăn gấm mềm mại, ánh mắt lạnh lùng và thản nhiên.

Mục Tình Huyên nhíu mày.

Dự án nghiên cứu của Hoắc Trường Phong là việc hệ trọng vì nước vì dân, dù cô rất mong sớm có con, nhưng không thể vì việc riêng của mình mà làm chậm trễ công việc của anh.

Cô bĩu môi tỏ ý không hài lòng, cố chấp hỏi: “Vậy bao giờ anh về?”

“Còn tùy tình hình.”

Nếu tiến triển thuận lợi thì sẽ về sớm hơn một chút.

Nhưng dù sao đêm nay cũng phải nghỉ lại tại viện nghiên cứu.

Hoắc Trường Phong khựng lại, không nói ra nửa câu sau.

“Vậy được rồi, anh đi đi.” Mục Tình Huyên xoay người, quấn mình trong chăn, quay lưng về phía anh, giọng nói ngập ngừng mà nặng nề.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc