Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoắc Trường Phong bước đến mở tủ quần áo, lục tìm đồ sạch để thay.
Mục Tình Huyên nóng rực nhìn theo bóng lưng anh, eo thon chắc khỏe, không chút mỡ thừa, kéo dài xuống là đôi chân dài rắn rỏi, khiến cô nuốt nước bọt cái ực.
Cô không kìm được bước tới, từ phía sau ôm lấy eo Hoắc Trường Phong, bàn tay vòng ra trước sờ soạng cơ bụng.
Cảm giác cực kỳ tuyệt vời!
“Em...”
Hoắc Trường Phong toàn thân căng cứng, cứng như đá, không dám cử động.
Một luồng nhiệt từ bụng dưới bốc lên, lan nhanh khắp cơ thể.
Ánh mắt anh tối sầm lại, giọng trầm hẳn xuống: “Em đang làm gì đấy?”
Mục Tình Huyên không trả lời ngay, chỉ nói: “Anh đi tắm trước đi, em có chuyện cần tìm bà.”
Chơi đã tay rồi, Mục Tình Huyên thản nhiên rút lui.
Chỉ để lại Hoắc Trường Phong đứng yên trong lửa giận, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm.
Mục Tình Huyên cầm theo hộp kim châm cứu, đẩy cửa phòng bà cụ Hoắc.
“Sao lại tới nữa, vừa rồi chẳng phải đã đồng ý với con rồi sao, sau này không để con bé nhà họ Mục đến đây nữa.”
Bà cụ quay lưng về phía cửa, vừa xoa huyệt thái dương vừa bực bội lẩm bẩm: “Các con ngày thường đều bận, bà lão này khó khăn lắm mới gặp được một cô bé ngoan ngoãn biết điều, lại bắt bà từ chối nó, Trường Phong à, con...”
Bà cụ đột ngột quay đầu lại, vừa trông thấy Mục Tình Huyên, sắc mặt lập tức lạnh băng.
“Con tới làm gì?”
Ánh mắt bà cụ đầy bất mãn, nhìn thân hình nóng bỏng của Mục Tình Huyên, cười khẩy: “Chẳng có dáng vẻ gì của chị gái cả, chỉ biết bắt nạt em, còn không hiểu đạo lý “xấu trong nhà không nên phô ra ngoài”.”
Hiển nhiên, bà cụ cho rằng chính Mục Tình Huyên xúi giục, khiến Hoắc Trường Phong không cho Mục Thiển Thiển lui tới nữa.
Mục Tình Huyên không cãi, chỉ giơ hộp kim châm cứu trong tay lên, nói: “Bà nội, con đến để khám bệnh cho bà.”
Sắc mặt bà cụ biến đổi, theo phản xạ định phản bác, nhưng câu nói tiếp theo của Mục Tình Huyên khiến bà không thốt nên lời.
“Bà nội, bà bị đau nửa đầu đã nhiều năm rồi phải không ạ? Mỗi lần tâm trạng bức bối là lại tái phát, đau như thể hàng ngàn mũi kim đâm vào đầu, khiến bà trằn trọc cả đêm không sao ngủ nổi.”
Mục Tình Huyên bình tĩnh nói ra từng triệu chứng của bà cụ Hoắc: “Mặt bà ảm đạm, môi có màu tím xám, đây là biểu hiện điển hình của chứng đau nửa đầu do ứ huyết trở trệ. Mỗi lần phát tác thường kèm theo buồn nôn và nôn, nhưng nôn ra toàn là nước trong và đờm loãng.”
Bà cụ Hoắc trợn tròn mắt vì kinh ngạc, sửng sốt nói: “Sao con biết được?”
Mục Tình Huyên khẽ mỉm cười: “Bà ơi, không giấu gì bà, nhà họ Mục chúng con là dòng dõi Đông y gia truyền. Con có may mắn kế thừa y bát tổ truyền, từ nhỏ đã học y thuật. Đông y coi trọng tứ chẩn: Vọng, văn, vấn, thiết. Chỉ cần quan sát diện mạo của bà là con đã có thể nhận định triệu chứng. Với con thì điều này không khó.”
Bà cụ Hoắc đã chịu đựng căn bệnh đau nửa đầu này suốt nhiều năm, từng đến bệnh viện quân khu khám rất nhiều bác sĩ, uống không ít thuốc, nhưng chẳng mấy tác dụng.
Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt bà cụ tái nhợt vì đau, mồ hôi vã ra như mưa, tầm nhìn cũng trở nên mơ hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


