Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Cô ta siết chặt vạt áo đặt trên đầu gối, trong lòng vô cùng bất an.

Lời của Thôi Lệ Dung nghe có vẻ khách sáo, nhưng từng câu từng chữ đều đang nhấn mạnh một sự thật: Cô ta là người ngoài, nhà họ Hoắc không chào đón cô ta!

Mục Thiển Thiển cắn môi, sắc mặt tím tái.

Cô ta ngồi một lúc, đưa mắt nhìn những món đồ quen thuộc trong nhà họ Hoắc, ký ức bị hành hạ kiếp trước bất chợt ùa về.

Mục Thiển Thiển rùng mình, không thể ngồi thêm được nữa, chủ động kéo Thạch Phi Hoa rời đi.

“Lúc sáng là cô cứ khăng khăng đòi đến, giờ thì bị ghét bỏ rồi đấy.”

Thạch Phi Hoa bực bội, nếu không phải tại Mục Thiển Thiển cứ kiếm chuyện, thì hắn còn có thể ở lại nhà họ Hoắc thêm một lúc, tranh thủ tìm cơ hội ngắm Mục Tình Huyên nhiều hơn.

Nghĩ tới người anh họ lạnh nhạt vô tình kia lại cưới được cô vợ xinh đẹp như vậy, Thạch Phi Hoa ghen tị đến phát điên.

Cũng là đính hôn từ nhỏ, tại sao hắn lại vớ phải một Mục Thiển Thiển nhan sắc tầm thường chứ?

Thạch Phi Hoa lẩm bẩm trong lòng.

Nghe vậy, bước chân Mục Thiển Thiển khựng lại, nghiến răng: “Anh là chồng em mà vừa rồi em bị dì làm khó như thế, cũng chẳng thấy anh nói giúp một câu, đúng là chẳng có chút bản lĩnh nào!”

“Cô nói ai không có bản lĩnh hả?”

Thạch Phi Hoa gầm lên.

Mục Thiển Thiển giật mình, lúc này mới nhận ra lời nói vừa rồi quá đáng cỡ nào, vội vàng dỗ dành: “Xin lỗi, em giận quá nên nói không suy nghĩ.”

Thạch Phi Hoa vẫn chưa nguôi giận: “Sau này đừng có tới nhà họ Hoắc nữa.”

Còn nếu cái tên bệnh tật đó chết rồi, thì đến hay không còn không do Thạch Phi Hoa quyết định nữa.

Ánh mắt Mục Thiển Thiển đảo một vòng, trong lòng mong mỏi Hoắc Trường Phong mau chết đi, những khổ sở mà cô ta từng phải chịu đựng, tốt nhất đều đổ hết lên đầu Mục Tình Huyên.

“Hôm nay Thôi Lệ Dung chẳng phải đối xử tốt với chị lắm sao, suốt buổi toàn bênh vực chị, hy vọng sau khi Hoắc Trường Phong bị chị khắc chết, chị vẫn còn được đãi ngộ như thế...”

Mục Thiển Thiển cúi đầu, khẽ thì thầm. Trên nửa gương mặt bị bóng tối che khuất, ánh lên một tia độc ác.

Nhà họ Hoắc.

Mục Tình Huyên đang lật giở quyển y thư thì Hoắc Trường Phong từ ngoài bước vào.

“Anh vừa nói với bà rồi, sau này bảo em gái em ít lui tới nhà mình, tránh để cô ta chia rẽ tình cảm gia đình.”

Lúc ở bàn ăn, Hoắc Trường Phong không tiện lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho Hoắc Kiến Nghiệp can thiệp.

“Anh nhận ra rồi à?”

Mục Tình Huyên hơi bất ngờ, dù sao Mục Thiển Thiển cũng giả vờ khá khéo, lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối đáng thương, ai nhìn thấy cũng khó tránh khỏi sinh lòng thương hại.

Hoắc Trường Phong liếc qua nhàn nhạt: “Chẳng lẽ anh mù chắc?”

Ác ý của Mục Thiển Thiển với Mục Tình Huyên gần như sắp tràn ra ngoài.

Mục Tình Huyên sững người, bất đắc dĩ bật cười, chống cằm hỏi: “Anh không tò mò tại sao rõ ràng chúng em là chị em ruột mà lại đối xử tệ bạc với nhau vậy sao?”

“Nếu em muốn kể thì kể, không muốn thì thôi.” Hoắc Trường Phong ngồi xuống mép giường.

Mục Tình Huyên sững lại, trong lòng khẽ dao động.

Đôi đồng tử màu hổ phách của cô hơi run nhẹ, đúng lúc đó Hoắc Trường Phong cởϊ áσ khoác ngoài, để lộ chiếc áσ ɭóŧ sát người.

Chiếc áo ôm sát lấy thân hình rắn chắc cao ráo, thấp thoáng để lộ cơ bụng tám múi rõ ràng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc