Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Như thể đời trước giữa họ từng có thù oán gì vậy.
Mục Thiển Thiển chạm phải ánh nhìn của Thôi Lệ Dung, toàn thân run lên.
Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh kiếp trước, Thôi Lệ Dung ấn đầu cô ta vào bồn rửa, mắng cô ta là sao chổi, khắc chết Hoắc Trường Phong.
Dù đã sống lại, ký ức ấy vẫn in hằn trong tận sâu linh hồn, chỉ một ánh nhìn đã khiến cô ta run rẩy.
Thôi Lệ Dung nhận ra sự khác thường của cô ta, lại càng thấy khó chịu.
Bà cụ cũng cảm thấy hành vi của Mục Thiển Thiển lúc này hơi mất thể diện, nhưng nghĩ đến việc cô ta đã ở bên bà cả ngày, nào kể chuyện, nào xoa bóp vai, lòng lại mềm xuống.
Bà đặt tay lên mu bàn tay Mục Thiển Thiển, dịu giọng hỏi: “Thiển Thiển, con thấy không khỏe ở đâu à?”
Mục Thiển Thiển khẽ run vai, tay còn lại bất ngờ véo mạnh vào đùi mình, khóe mắt lập tức hoe đỏ.
Ánh mắt Mục Tình Huyên dần tối lại.
Vài câu nói đơn giản của Mục Thiển Thiển liền vẽ nên hình tượng cô là người ăn không ngồi rồi, còn cả nhà thì vất vả không ngừng.
Quả nhiên, vừa dứt lời, sắc mặt bà cụ liền thay đổi.
Mục Tình Huyên cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Thiển Thiển, em cũng nói nấu cơm không mất nhiều thời gian, vậy sao suốt ngày em cứ ở lì trong bếp, không thấy đi giúp ba mẹ?”
Nụ cười đang lan rộng trên gương mặt Mục Thiển Thiển lập tức cứng đờ, vội vàng giải thích: “Em... em là vì...”
“Được rồi, ăn cơm thôi.”
Hoắc Kiến Nghiệp chẳng mấy hứng thú với chuyện nhà của cô bé kia, sắc mặt trầm xuống, đập tay lên bàn.
Mục Thiển Thiển còn chưa nói hết câu, đã ấm ức mím môi, liếc nhìn mọi người, nhưng chẳng ai tỏ ý muốn lên tiếng bênh vực cô ta. Cuối cùng đành phải nuốt ấm ức vào bụng, cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong, Mục Thiển Thiển muốn vớt vát chút hình tượng, tranh giành đi rửa bát.
Thôi Lệ Dung giơ tay cản lại, giọng điệu hờ hững nói: “Thiển Thiển, con là khách, sao có thể để con rửa bát được?”
Mục Thiển Thiển theo bản năng định mở miệng gọi một tiếng “mẹ chồng”, nhưng vừa tới môi thì nhớ ra thân phận hiện tại của mình, liền sửa lại: “Dì, chúng ta đều là người một nhà cả, khách với chẳng sá gì đâu. Chị đã nấu cơm rồi thì để con rửa bát.”
Thôi Lệ Dung vẫn mỉm cười: “Con bé này, con đã gọi dì là dì, chẳng phải chứng tỏ ta không phải mẹ chồng chính thức của con sao? Làm sao có thể tùy tiện sai khiến con được.”
“Nhà họ Hoắc chúng ta từ trước tới nay chưa từng để khách phải rửa bát. Ngoan, con cứ ra sofa ngồi đi.”
Mục Thiển Thiển chết sững đứng tại chỗ, khóe môi vẫn giữ nguyên độ cong như đang cười, nhưng lại cực kỳ gượng gạo.
Ánh mắt cô ta đầy bối rối, theo bản năng đưa tay vuốt tóc bên tai để che giấu vẻ lúng túng, miệng lẩm bẩm: “Vâng, cảm ơn dì.”
Mục Thiển Thiển lúng túng ngồi xuống sofa.
Bà cụ Hoắc ăn cơm xong thì bị cơn đau nửa đầu hành hạ, đã về phòng nghỉ ngơi. Giờ đây trong phòng khách chỉ còn mình cô ta ngồi trơ trọi, trông càng thêm cô đơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










