Trần Kiến Quốc nhìn Sở Tranh Vanh, trong lòng càng tức.
Nhưng hắn không dám để lộ.
Hắn gượng cười: “Phó đoàn trưởng Sở hiểu lầm rồi, chỉ là chút giận dỗi giữa vợ chồng chúng tôi thôi.”
“Giận dỗi à?” Sở Tranh Vanh thong thả nói: “Sao tôi thấy vừa nãy đồng chí Thẩm có vẻ rất tức giận? Có lẽ tôi nhìn nhầm.”
“Dù sao doanh trưởng Trần cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc, nữ đồng chí khác còn được anh quan tâm chu đáo như vậy, sao anh có thể ra tay với chính vợ mình được?”
Trần Kiến Quốc:...
Rõ ràng Sở Tranh Vanh đang mỉa mai hắn.
Hắn chợt thót tim. Sở Tranh Vanh và Tô Ngọc Trân vốn đã định cả ngày cưới, vậy mà đột nhiên rút đơn đăng ký kết hôn rồi hủy hôn. Chẳng lẽ vì hắn qua lại quá gần gũi với Tô Ngọc Trân nên Sở Tranh Vanh hiểu lầm?
Lúc này hắn đã quên sạch lời Sở Tranh Vanh từng nói rằng chính Tô Ngọc Trân là người chủ động hủy hôn.
Dù không ưa Sở Tranh Vanh, hắn vẫn phải thừa nhận trong cả quân khu khó tìm được nam đồng chí nào có điều kiện lẫn năng lực tốt hơn anh. Hắn không tin Tô Ngọc Trân có lý do để chủ động bỏ một cuộc hôn nhân như vậy.
Nghĩ thế, hắn càng tin mình đã liên lụy Tô Ngọc Trân, trong lòng lại thêm áy náy.
Trước mặt Trần Kiến Quốc, Thẩm Như Ý cũng không muốn tỏ ra quá thân thiết với Sở Tranh Vanh.
Cô chỉ gật đầu chào anh rồi đi thẳng.
Trần Kiến Quốc cũng vội chào Sở Tranh Vanh, sau đó sải bước đuổi theo Thẩm Như Ý.
Sở Tranh Vanh nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt dần trầm xuống.
Trần Kiến Quốc nhanh chóng đuổi kịp cô, cố dịu giọng: “Như Ý, chúng ta nói chuyện đi.”
Thẩm Như Ý lắc lắc tờ giấy nợ trong tay: “Bao giờ anh trả tiền thì bao giờ chúng ta nói.”
Thẩm Như Ý chẳng chịu mềm cũng chẳng chịu cứng, Trần Kiến Quốc hết cách, đành nghiến răng đồng ý: “Được.”
Suốt buổi chiều, Trần Kiến Quốc đi khắp đơn vị vay tiền chiến hữu.
Nhưng thời buổi này nhà nào cũng khó khăn.
Đặc biệt, phần lớn quân nhân đều xuất thân từ nông thôn; tiền trợ cấp hằng tháng gần như đều phải gửi về quê nuôi vợ con và cha mẹ già.
Bản thân họ căn bản chẳng dư được bao nhiêu tiền.
Trần Kiến Quốc vay cả buổi chiều vẫn chưa gom nổi một trăm đồng.
Hắn nghiến răng, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Tô Ngọc Trân.
Phần lớn tiền trợ cấp suốt những năm qua của hắn đều đưa cho Tô Ngọc Trân. Nếu không vì chuyện đó, Thẩm Như Ý cũng chẳng phải bù vào nhiều tiền như vậy, càng không ép hắn đến bước đường cùng như hôm nay.
Vừa nghe hắn kể xong, mắt Tô Ngọc Trân đã đỏ hoe, nước mắt chực rơi.
“Anh Kiến Quốc, em xin lỗi, đều tại em liên lụy anh, mới khiến anh và chị Như Ý ầm ĩ đến mức này...”
Nước mắt Tô Ngọc Trân lã chã: “Anh Kiến Quốc, đều là lỗi của em. Em đi xin lỗi chị Như Ý ngay đây.”
Nói rồi ả lau nước mắt, chạy thẳng về phía nhà Trần Kiến Quốc, tuyệt nhiên không nhắc một chữ đến chuyện trả tiền.
Trần Kiến Quốc theo bản năng định cản nhưng không kịp. Nghĩ đến việc Tô Ngọc Trân có thể bị Thẩm Như Ý làm khó, hắn càng xót xa, vội chạy theo.
Rời văn phòng chính ủy, Thẩm Như Ý cũng không về nhà.
Cô tìm đến mấy nhà dân gần đó để mua thỏ.
Mặc dù vẫn còn trong thời kỳ tập thể, dân làng quanh đại viện quân khu muốn trong nhà thỉnh thoảng có chút thịt ăn cũng sẽ lén nuôi vài con thỏ.
Trước đây, Thẩm Như Ý cũng thường sang mua để cải thiện bữa ăn cho hai cha con Trần Kiến Quốc. Cô quen vài nhà nên thuận lợi mua được hai con.
Cô đang nghĩ mang thỏ về phải giấu ở đâu, lại còn phải dọa mụ già trong nhà để bà ta không tranh thủ lúc cô sơ ý mà đem thỏ đi hầm.
Còn chưa nghĩ ra cách nào ổn thỏa, cô đã gặp Sở Tranh Vanh.
“Ngày mai anh phải đi rồi.”
Thẩm Như Ý vẫn mang theo mấy lọ thuốc đã làm xong. Buổi sáng có Trần Kiến Quốc ở đó nên cô không tiện đưa cho Sở Tranh Vanh.
Lúc này cô lấy tất cả ra, lần lượt nói rõ công dụng từng lọ cho anh.
Khóe môi Sở Tranh Vanh cong lên, ngoài miệng lại thản nhiên hỏi: “Thuốc này là em làm riêng cho anh, hay là phần còn thừa sau khi cho doanh trưởng Trần?”
Thẩm Như Ý:...
Hai chuyện đó thì khác gì nhau?
Cho dù là phần còn lại sau khi đưa cho Trần Kiến Quốc thì thuốc cũng chưa ai dùng, hiệu quả đâu có thay đổi?
“Em làm riêng cho anh, chưa từng chuẩn bị mấy thứ này cho hắn.” Cô nói xong lại bổ sung: “Hắn không biết em biết Đông y.”
Trước kia, dù cô từng kê đơn bốc thuốc cho cha Trần Kiến Quốc, cô đều mượn danh thầy thuốc chân đất trong thôn.
Trong mắt nhà họ Trần, cô cùng lắm chỉ biết chút xoa bóp.
Người nhà họ Trần thậm chí còn cho rằng xoa bóp chỉ là việc hầu hạ người khác nên vô cùng coi thường.
Khóe môi Sở Tranh Vanh vốn đã không nén nổi, lúc này càng cong cao hơn.
“Cảm ơn nhé.”
Sở Tranh Vanh không chút khách sáo nhận lấy.
Thấy mấy con thỏ trong gùi của cô, anh hỏi: “Em mua để làm thí nghiệm à?”
Trước kia, khi anh và ông nội sống cạnh nhà họ Thẩm, cô và ông nội Thẩm thường nuôi thỏ để thử dược tính.
Thẩm Như Ý gật đầu, vẻ lo lắng thoáng qua trên mặt.
“Lo mang về bị nhà họ Trần giết thịt à?” Sở Tranh Vanh nhìn một cái đã đoán trúng.
Thẩm Như Ý lại gật đầu.
“Nuôi ở chỗ anh đi.”
Thẩm Như Ý:!!!
Cô tròn mắt khó tin nhìn Sở Tranh Vanh.
Trong mắt cô lập tức hiện lên vẻ cảnh giác.
Sở Tranh Vanh nhướng mày: “Em nhìn anh như vậy làm gì? Lẽ nào em cảm thấy...”
Anh nhìn cô từ trên xuống dưới, giọng đầy chê bai: “Yên tâm, anh không có hứng thú với cái thân hình chẳng phân biệt nổi trước sau của em đâu.”
Thẩm Như Ý:...
Cô vô thức ưỡn ngực.
Tên họ Sở này mù chắc? Nói cái quái gì thế?
Dáng người cô đẹp lắm đấy!
Chẳng qua tư tưởng thời này còn bảo thủ, người ta chưa công khai dùng số đo để đánh giá vòng một.
Chứ nếu ở đời sau, nơi có cách tính cỡ áo ngực, vòng một của cô ít nhất cũng phải cúp D, đủ khiến khối người ghen tị.
Thẩm Như Ý lườm anh rồi quay người bỏ đi, chẳng buồn đôi co.
Sở Tranh Vanh sải đôi chân dài đuổi theo: “Ngày mai anh đi rồi. Em cứ nuôi thỏ ở chỗ anh, tối nay anh trông giúp.”
Thẩm Như Ý dừng lại nghĩ một lúc. Cách này hình như cũng ổn.
Sân nhà Sở Tranh Vanh nằm tận góc trong cùng của đại viện, khá vắng vẻ.
Hơn nữa, Sở Tranh Vanh ngày thường lạnh lùng khó gần, chẳng mấy ai dám tùy tiện đến chỗ anh.
Cô làm phẫu thuật cho thỏ ở đó vừa yên tĩnh, lại không sợ bị người khác phát hiện.
Cô cũng không khách sáo, tháo gùi thỏ xuống đưa cho anh: “Tối nay giao chúng cho anh đấy.”
Sở Tranh Vanh nhận lấy gùi, đồng thời ném sang cho cô một chùm chìa khóa.
Thẩm Như Ý cầm chùm chìa khóa nặng trịch, khó hiểu hỏi: “Em chỉ mượn sân thôi, anh đưa cả chùm chìa khóa cho em làm gì?”
“Mệt thì cứ vào nhà ngồi nghỉ, uống nước.” Sở Tranh Vanh nói xong đã quay lưng, vừa đi vừa vẫy tay với cô.
Trong lòng Thẩm Như Ý bỗng dâng lên chút ấm áp.
Tuy cô chọn nhầm đàn ông, nuôi con cũng thất bại, nhưng ít ra vẫn còn người nhà yêu thương cô, và... một người bạn thuở nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)