Thẩm Như Ý về đến nhà họ Trần. Vừa bước qua cổng sân, Trương Xuân Phương đã sa sầm mặt, giương nanh múa vuốt nhào tới...
“Con đĩ nhỏ này, suốt ngày không thấy ở nhà, không biết chạy đi đâu quyến rũ đàn ông hoang. Còn lĩnh tiền trợ cấp với khẩu phần của con trai tao đem đi nuôi trai, hôm nay bà đây xé xác mày...”
Ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Như Ý quét qua khuôn mặt dữ tợn của bà ta.
Hàng xóm trong đại viện ngày thường chẳng có mấy trò giải trí. Bên này Trương Xuân Phương vừa gây ầm ĩ, xung quanh lập tức có người thò đầu ra xem.
Đúng lúc ấy, Tô Ngọc Trân vừa lau nước mắt vừa xông từ ngoài vào.
Vừa thấy Thẩm Như Ý, ả quỳ phịch xuống trước mặt cô.
“Chị Như Ý, tất cả đều là lỗi của em. Anh Kiến Quốc có lòng tốt giúp em, nhưng em không nên nhận tiền của anh ấy. Sau này em sẽ từ từ kiếm tiền trả lại hết cho chị. Chỉ xin chị đừng giận anh Kiến Quốc nữa, đừng ép anh ấy nữa...”
Tô Ngọc Trân vừa lau nước mắt vừa khóc đến giàn giụa, trông hết sức đáng thương.
Khóe mắt ả liếc thấy Trần Kiến Quốc đã tới cổng sân.
Vẻ toan tính và đắc ý chợt lóe qua mắt ả.
Ả đã bị ép đến mức quỳ xuống. Nếu Thẩm Như Ý còn tiếp tục ép ả phải trả tiền, tiếng xấu ích kỷ cay nghiệt của cô coi như được đóng đinh.
Thẩm Như Ý chỉ liếc ả, hoàn toàn không tiếp lời mà quay sang Trương Xuân Phương. Cô đỏ hoe mắt, nước mắt cũng lăn xuống, tủi thân nói:
“Mẹ, giờ mẹ biết ai mới là người mang tiền với lương thực trong nhà đi nuôi người ngoài rồi chứ?”
Xung quanh lập tức rộ lên tiếng bàn tán.
“Chậc, nhà họ Trần này cũng chẳng biết xấu hổ. Con trai mang tiền đi chu cấp cho phụ nữ bên ngoài, mẹ già ở nhà lại vu cho con dâu lấy tiền nuôi trai.”
“Cũng may đồng chí Thẩm nhịn giỏi nên đến giờ vẫn chưa làm ầm lên. Đổi lại là tôi, tôi sẽ chạy lên trung đoàn khóc trước, rồi lên sư đoàn khóc tiếp, nhất định phải để bộ đội phân xử cho tôi!”
...
Trương Xuân Phương sửng sốt rồi tức tối chỉ vào Tô Ngọc Trân: “Ngọc Trân, con nói Kiến Quốc cho con tiền? Nó cho bao nhiêu?”
Tô Ngọc Trân biết chuyện này tuyệt đối không thể nói với Trương Xuân Phương, chỉ cắn môi im lặng.
Thẩm Như Ý lau nước mắt: “Từ ngày con với Kiến Quốc kết hôn, tháng nào Kiến Quốc lĩnh trợ cấp xong cũng đưa cho đồng chí Tô ba mươi lăm đồng trước.”
“Ba mươi lăm đồng!” Trương Xuân Phương ré lên.
Trong số hàng xóm có người đã biết chuyện, cũng có người chưa từng nghe.
Nhưng bất kể trước đó biết hay không, nghe con số này ai nấy đều hít vào một hơi.
Trong đại viện quân đội gần như chẳng có bí mật. Một doanh trưởng như Trần Kiến Quốc được bao nhiêu tiền mỗi tháng, mọi người đều áng chừng được.
Ba mươi lăm đồng đã chiếm hơn nửa khoản trợ cấp của Trần Kiến Quốc.
Chuyện này mà bị tố cáo lên trên, dù Trần Kiến Quốc và Tô Ngọc Trân thật sự trong sạch thì cũng như bùn vàng rơi vào đũng quần — không phải phân, người ta cũng tưởng là phân.
Đợt này cơ hội được đề bạt của Trần Kiến Quốc vốn rất lớn. Nếu hắn mất cơ hội, chẳng phải cơ hội của chồng họ sẽ tăng lên sao?
Trần Kiến Quốc đứng ngoài cửa nghe cuộc đối thoại của ba người phụ nữ trong sân, chỉ thấy như có một tiếng sét bổ thẳng xuống đầu, trời đất sụp đổ.
Trương Xuân Phương run tay chỉ vào Tô Ngọc Trân, nghiến răng: “Mày cái đồ...”
“Mẹ, đủ rồi!”
Bà ta còn chưa kịp tuôn lời chửi tục, Trần Kiến Quốc đã quát lên trước.
Trương Xuân Phương càng giận, bỏ qua Tô Ngọc Trân, nhào tới túm lấy Trần Kiến Quốc rồi vừa đấm vừa tát.
“Tao đánh c.h.ế.t mày, cái thằng khốn kiếp! Bà đây ở quê ăn cám nuốt rau, còn phải xuống đồng kiếm công điểm, mày lại lấy tiền nuôi con hồ ly tinh này...”
“Trời ơi, sao số tôi khổ thế này, nuôi ra một thằng súc sinh thế này cơ chứ!”
Trương Xuân Phương ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi bắt đầu khóc lóc ăn vạ.
Đáy mắt Thẩm Như Ý thoáng hiện vẻ hài lòng.
Cô quá hiểu người mẹ chồng này. Hồi còn ở quê hầu hạ hai ông bà, cô từng không ít lần bị bà ta dùng chiêu này ép phải nhượng bộ.
Khi đó, chỉ cần cô có một việc không làm vừa ý, bà ta lập tức ngồi trước cửa nhà gào khóc.
Còn cô vì một lòng giữ gìn thanh danh cho người chồng sĩ quan nên lần nào cũng nhượng bộ.
Giờ mụ già này quả nhiên không làm cô thất vọng.
Đáy mắt Thẩm Như Ý lóe lên vẻ hả hê. Hay lắm, cứ để họ tự cắn xé lẫn nhau.
Trần Kiến Quốc và Tô Ngọc Trân thì sợ đến biến sắc.
Mặt Trần Kiến Quốc đen như đáy nồi, còn Tô Ngọc Trân run bần bật.
Mấy câu vừa rồi của Trương Xuân Phương gần như đã đóng đinh rằng giữa hai người có quan hệ không đứng đắn.
“Mẹ!” Trần Kiến Quốc gầm lên: “Mẹ nói linh tinh gì vậy? Mẹ muốn con bị tố cáo, bị quân đội kỷ luật phải không?”
Nghe Trần Kiến Quốc quát mình, Trương Xuân Phương lại giơ tay định đập xuống đất, chuẩn bị khóc lóc ăn vạ dữ hơn.
Nhưng vừa nghe nói con trai có thể bị quân đội xử lý, bà ta lập tức im bặt.
Bà ta vẫn ấm ức: “Kiến Quốc, đâu phải mẹ muốn làm ầm? Con vợ này của con chẳng mang về nổi một hạt lương thực. Tối qua mẹ tới đây, đến giờ mới được ăn một bữa, mẹ đói chứ bộ!”
Trần Kiến Quốc nhìn về phía Thẩm Như Ý.
Hắn cứ tưởng dù thế nào, hôm qua Thẩm Như Ý lĩnh trợ cấp xong cũng sẽ mua phần lương thực định mức tháng này về trước.
Không ngờ lần này Thẩm Như Ý lại dứt khoát đến vậy.
Chẳng lẽ cô thật sự muốn ly hôn, còn định dồn hắn vào đường cùng?
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, Trần Kiến Quốc đã lập tức phủ nhận.
Thẩm Như Ý làm sao nỡ ly hôn với hắn được.
Theo hắn, cô chỉ đang cố phá hỏng tiền đồ của hắn để hắn không thể rời khỏi cô mà thôi.
Lẽ ra hắn phải sớm nhìn thấu tâm địa độc ác ấy.
Nghĩ vậy, Trần Kiến Quốc lại yên lòng.
Hắn cau mày nhìn Thẩm Như Ý, trong mắt mang ý cảnh cáo: “Như Ý, chuyện nhà mình thì về nhà đóng cửa nói.”
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má, Thẩm Như Ý đau đớn nhìn Trần Kiến Quốc rồi chỉ vào Tô Ngọc Trân: “Cô ta cũng là người một nhà với chúng ta sao?”
Trần Kiến Quốc càng cau chặt mày.
Hắn không trả lời, chỉ đưa tay kéo cô: “Như Ý, em đừng làm loạn nữa!”
Thẩm Như Ý hất tay hắn ra: “Anh trả tôi 532 đồng 8 hào mà tôi đã vay nhà mẹ đẻ để bù vào cho gia đình này trước đi.”
“Anh còn có tiền mua đồng hồ cho đồng chí Tô, chẳng lẽ lại không có tiền trả nhà mẹ đẻ tôi?” Thẩm Như Ý không cho hắn cơ hội cãi, ánh mắt rơi thẳng vào chiếc đồng hồ lộ trên cổ tay Tô Ngọc Trân.
Từ ngày được Trần Kiến Quốc mua cho chiếc đồng hồ ấy, hễ mặc áo dài tay Tô Ngọc Trân lại theo thói quen xắn tay áo lên một vòng để lộ đồng hồ.
Lúc này ả hoảng hốt, vội kéo ống tay áo xuống che lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


