“Đồng chí Kiến Quốc, ngồi đi.”
Chính ủy Hà bình thản bảo hắn ngồi.
Hắn cứng người ngồi xuống cạnh Thẩm Như Ý.
Hắn không nhịn được nghiến răng, hạ giọng hỏi: “Như Ý, em đến tìm chính ủy làm gì?”
Thẩm Như Ý không để ý đến hắn, chỉ lặng lẽ ngồi cách xa thêm.
Lửa giận bốc lên trong lòng Trần Kiến Quốc, nhưng trước mặt chính ủy hắn không tiện phát tác.
“Đồng chí Kiến Quốc, vợ cậu nói tình cảm vợ chồng hai người đã rạn nứt, cô ấy xin ly hôn. Cậu nghĩ thế nào?” Chính ủy Hà đi thẳng vào vấn đề.
Trần Kiến Quốc vừa tức vừa hận. Hắn không ngờ Thẩm Như Ý thật sự đến xin ly hôn.
Hắn kích động đứng phắt dậy: “Chính ủy, vợ chồng chúng tôi chỉ có chút xích mích nhỏ, hoàn toàn chưa đến mức tình cảm rạn nứt. Tôi tuyệt đối không đồng ý ly hôn.”
Nói xong, hắn quay sang Thẩm Như Ý, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Như Ý, giữa chúng ta chỉ có chút tranh cãi nhỏ, sao em lại làm phiền đến chính ủy? Về nhà anh sẽ xin lỗi em đàng hoàng, chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không?”
Hắn dịu giọng dỗ dành cô.
Trước đây, Thẩm Như Ý chỉ từng nghe hắn dùng giọng điệu ấy khi nói chuyện với Tô Ngọc Trân.
Khi ấy cô từng chua xót biết bao, luôn mong có một ngày hắn cũng sẽ nói chuyện với mình dịu dàng như vậy.
Nhưng giờ cô chỉ thấy ghê tởm. Người đàn ông trước mắt giả tạo đến mức khiến cô buồn nôn.
Nhưng bản thân cô cũng biết, hôn nhân quân nhân không dễ ly hôn.
Trước khi đến, cô đã biết trong tay mình không có chứng cứ trực tiếp cho thấy Trần Kiến Quốc và Tô Ngọc Trân có quan hệ mờ ám. Chỉ cần Trần Kiến Quốc không chịu ly hôn, cô rất khó ly hôn được.
Chính ủy Hà cũng lên tiếng khuyên: “Đồng chí Thẩm, bát đũa trong chạn còn có lúc va vào nhau, huống hồ vợ chồng chung sống. Có xích mích là chuyện khó tránh, chưa đến mức phải ly hôn...”
“Hu hu hu...” Chính ủy Hà còn chưa nói hết, Thẩm Như Ý đã véo mạnh vào đùi mình, ôm mặt khóc nức nở.
“Chính ủy, không phải tôi cứ muốn ly hôn. Nhà chúng tôi thật sự không sống nổi nữa rồi!”
Thẩm Như Ý vừa khóc vừa kể chuyện Trần Kiến Quốc mang gần hết tiền cho Tô Ngọc Trân, đến mức trong nhà chẳng còn nổi một hạt gạo để nấu cơm.
Đúng vậy, mục đích cô đến hôm nay vốn không phải để ly hôn, mà là ép Trần Kiến Quốc trả lại hơn năm trăm đồng kia.
Sắc mặt chính ủy Hà trầm xuống, ông nghiêm nghị nhìn Trần Kiến Quốc: “Đồng chí Trần, những lời vợ cậu nói có đúng sự thật không?”
Trần Kiến Quốc không ngờ Thẩm Như Ý thật sự chẳng chừa cho hắn chút thể diện nào, đem hết những chuyện ấy nói thẳng với chính ủy.
Nhưng những lời cô nói đều là sự thật, hắn không thể phản bác.
Hắn đành nghiến răng đáp: “Đúng.”
“Nhưng tôi đem phần lớn tiền cho đồng chí Tô mượn, là bởi vì nhà đồng chí Tô có khó khăn...”
“Rầm!”
Trần Kiến Quốc còn định biện minh, nhưng chưa nói hết câu, chính ủy Hà đã đập mạnh tay xuống bàn.
“Đồng chí Trần, cho dù cậu muốn học đồng chí Lôi Phong, vô tư giúp đỡ người khác thì cũng phải có chừng mực! Lùi một vạn bước mà nói, đồng chí Tô là người của đoàn văn công chúng ta. Nhà cô ấy nếu thật sự có khó khăn thì hoàn toàn có thể báo cáo lãnh đạo, quân đội tự khắc sẽ tìm cách giúp. Có cần cậu vét sạch nhà mình, khiến vợ con không sống nổi để đi giúp một nữ đồng chí chưa chồng không?”
Trần Kiến Quốc bị mắng đến không ngẩng nổi đầu, chỉ đành đáp: “Chính ủy, tôi biết sai rồi. Tôi sẽ nghiêm túc kiểm điểm và sửa chữa.”
Thẩm Như Ý nghẹn ngào: “Chính ủy, ông có thể phân xử giúp tôi, bảo đồng chí Trần trả lại hơn năm trăm đồng ấy trước khi kiểm điểm được không? Số tiền đó đều là tôi vay của anh cả bên nhà mẹ đẻ. Chân anh ấy bị thương, dạo này phải phẫu thuật, đang cần tiền.”
Nói xong, Thẩm Như Ý cúi đầu, nước mắt rơi lộp bộp xuống nền nhà.
Thật ra ban đầu chính ủy Hà cũng hơi bực cô.
Là người nhà quân nhân, lẽ ra phải có tinh thần hy sinh, làm hậu phương vững chắc cho chồng; vậy mà Thẩm Như Ý lại vì chuyện gia đình tìm đến tận đây, làm mất thời gian của ông.
Nhưng nghe đến đây, ông mới nhận ra Trần Kiến Quốc đã làm quá đáng đến mức nào.
Ông nghiêm giọng hơn: “Đồng chí Trần, tôi nhớ năm đó đồng chí Thẩm Quốc Khánh bị thương là vì cứu cậu phải không? Ân nhân của mình thì cậu bỏ mặc, lại đi giúp một nữ đồng chí chưa chồng, ra thể thống gì?”
“Lập tức trả lại tiền cho đồng chí Thẩm Quốc Khánh!”
Trần Kiến Quốc chỉ cảm thấy như bị tát liên tiếp hai cái vào mặt, thể diện mất sạch.
Hắn cũng chỉ có thể cắn răng đáp vâng.
Nhưng giờ hắn biết đào đâu ra một khoản tiền lớn như vậy?
Hắn không thể nói ngay trước mặt chính ủy rằng mình không có tiền, chỉ định dỗ Thẩm Như Ý về nhà rồi tính tiếp.
Thẩm Như Ý từng sống với hắn cả một đời, quá hiểu rõ hắn.
Cô lau nước mắt, giọng vẫn nghèn nghẹn: “Đồng chí Trần Kiến Quốc, nói miệng không có bằng chứng. Anh viết giấy nợ cho tôi đi! Trong vòng ba ngày, anh trả đủ số tiền đó, tôi sẽ trả giấy nợ lại cho anh. Nếu không trả, tôi sẽ cầm giấy nợ đến tìm chính ủy lần nữa.”
Chính ủy Hà tuy cảm thấy Thẩm Như Ý ép chồng đến mức này hơi quá tay,
Nhưng hiện tại Thẩm Như Ý là người có lý, ông đành đứng về phía cô.
“Đồng chí Trần Kiến Quốc, cậu viết cho đồng chí Thẩm một tờ giấy nợ đi.”
Trần Kiến Quốc nghiến răng, đành cầm bút viết giấy nợ, cam kết trong vòng ba ngày sẽ trả Thẩm Như Ý 532 đồng 8 hào.
Thẩm Như Ý còn bắt hắn ký tên, điểm chỉ.
Sau đó cô mới nước mắt lưng tròng cảm ơn chính ủy Hà: “Chính ủy, đợi chân anh cả tôi khỏi, tôi sẽ cùng anh ấy đến cảm ơn ông!”
“Anh cả cô bây giờ thế nào rồi?” chính ủy Hà hỏi.
Năm đó trong đơn vị, Thẩm Quốc Khánh và Sở Tranh Vanh có thể nói là hai người nổi bật nhất. Nếu Thẩm Quốc Khánh không vì cứu Trần Kiến Quốc mà để lại tàn tật, giờ anh ấy hẳn cũng giống Sở Tranh Vanh, trở thành cán bộ cấp phó đoàn trẻ nhất trong đơn vị.
Thẩm Như Ý kể lại tình hình của anh cả cho chính ủy Hà rồi mới chào ông ra về.
Ra khỏi phòng làm việc của chính ủy, cô thấy Trần Kiến Quốc vẫn đứng chờ bên ngoài, mặt mày khó coi.
Thẩm Như Ý chẳng hề nao núng, cũng không muốn để ý hắn, cứ thế đi thẳng qua.
Trần Kiến Quốc chưa bao giờ bị cô phớt lờ như vậy.
Hắn tức đến mức như sắp bốc khói trên đầu.
Thẩm Như Ý nhướng mày: “Tôi muốn làm gì, chẳng phải đã nói với anh đủ rõ rồi sao? Hay anh nghe không hiểu tiếng người?”
Trần Kiến Quốc:...
Nghe không hiểu tiếng người là gì? Là súc sinh!
Thẩm Như Ý lại dám mắng hắn là súc sinh!
Mẹ hắn nói không sai, Thẩm Như Ý đúng là làm phản rồi.
Nhìn đôi mắt đã chẳng còn chút tình cảm nào của cô, lòng hắn càng thêm bực bội.
Hắn mất kiên nhẫn: “Thẩm Như Ý, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi với đồng chí Tô trong sạch. Bây giờ trợ cấp của tôi cũng do cô đi lĩnh, cô còn muốn thế nào?”
Thẩm Như Ý lười đôi co thêm. Cô còn bao nhiêu việc phải làm.
Cô quay người định đi, Trần Kiến Quốc lại chộp lấy cánh tay cô.
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì một giọng nói trêu chọc đã vang lên: “Ô, doanh trưởng Trần gặp chuyện gì không vừa ý thế? Lại trút giận lên vợ mình à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)