Trần Kiến Quốc nhìn phần cơm trắng trong hộp, thức ăn cũng có cả thịt lẫn rau, chợt nhớ hôm qua Tô Ngọc Trân còn nói mình đã hết lương thực.
Hắn không khỏi cảm động, hỏi: “Ngọc Trân, chẳng phải em cũng hết lương thực rồi sao? Gạo với thịt này ở đâu ra?”
Tô Ngọc Trân chỉ chờ Trần Kiến Quốc hỏi câu này.
Tô Ngọc Trân cười: “Biết mẹ nuôi đến, em không muốn mẹ bị đói nên sang mượn đồng chí trong đoàn văn công ít gạo, tiện thể mượn thêm một miếng thịt muối.”
Trần Kiến Quốc càng thêm cảm động.
Hắn lại nghĩ, Thẩm Như Ý biết rõ hôm nay mẹ hắn tới mà muộn thế này vẫn chưa mua lương thực về, chẳng phải cố ý làm khó hắn sao?
Hắn cảm kích nhìn ả: “Ngọc Trân, đợi Như Ý mua lương thực với thịt về, anh nhất định trả lại cho em.”
Tô Ngọc Trân còn chưa kịp từ chối, Trương Xuân Phương đã vỗ mạnh lên người Trần Kiến Quốc: “Trả gì mà trả? Đây là Ngọc Trân hiếu kính mẹ. Con mà trả lại chẳng phải phụ tấm lòng của nó sao?
“Ngọc Trân, mẹ nuôi nói đúng không?”
Lúc Tô Ngọc Trân mang đến, đã biết Trần Kiến Quốc nhất định sẽ trả lại cho ả.
Đến lúc đó ả chỉ cần giả vờ từ chối một phen rồi nhận, vừa được tiếng thơm lại chẳng thiệt gì.
Nhưng bây giờ mụ già yêu tinh này nói một câu...
Ả cười gượng, chỉ đành nói: “Vâng, mẹ nuôi nói đúng. Anh Kiến Quốc, anh đừng nhắc chuyện trả hay không trả nữa.”
Trần Kiến Quốc không nghĩ nhiều, cũng thấy không nên phụ tấm lòng của Tô Ngọc Trân nên sảng khoái đáp: “Được, vậy anh không trả nữa. Cảm ơn em.”
Tô Ngọc Trân:...
Tim Tô Ngọc Trân như đang rỉ máu.
Miếng thịt muối ấy bản thân ả còn chẳng nỡ ăn, giờ lại chui hết vào bụng mụ già yêu tinh này.
Mụ già ấy ngoài miệng luôn nói thương Tử Ngọc, vậy mà lúc ăn cũng chẳng biết chừa thêm cho thằng bé hai miếng thịt.
Nếu không phải nghĩ sau này Trần Kiến Quốc sẽ làm thủ trưởng, ả còn lâu mới thèm lấy lòng mụ già này.
Khi Thẩm Như Ý về tới nơi, Trương Xuân Phương vừa ợ một tiếng vừa đặt hộp cơm xuống.
Cô liếc qua bốn người.
Tô Ngọc Trân và Trần Tử Ngọc dạo này đều bị cô trị cho sợ. Vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo ấy, cả hai theo bản năng né ra sau lưng Trần Kiến Quốc.
Thẩm Như Ý không muốn để ý, chỉ lướt mắt qua rồi đi thẳng về phòng mình.
“Đứng lại!” Trương Xuân Phương không ngờ đứa con dâu từng cam chịu hầu hạ mình ở quê giờ lại dám tỏ thái độ, lập tức nổi giận quát.
Bước chân Thẩm Như Ý không hề chậm lại. Cô thậm chí chẳng buồn liếc họ, đi thẳng vào phòng rồi khóa cửa, động tác liền mạch dứt khoát.
Trương Xuân Phương tức đến ôm ngực thở hổn hển.
Bà ta chỉ vào cửa phòng: “Làm phản rồi, làm phản thật rồi! Trên đời lại có loại con dâu chẳng coi mẹ chồng ra gì như thế...”
Ánh mắt Tô Ngọc Trân lóe lên, vội đỡ Trương Xuân Phương rồi vuốt ngực cho bà ta: “Mẹ nuôi, mẹ đừng giận, tức hỏng người không đáng đâu. Chị Như Ý chỉ đang giận dỗi anh Kiến Quốc mấy hôm nay thôi, không phải nhằm vào mẹ đâu, mẹ đừng trách chị ấy...”
Nghe qua thì Tô Ngọc Trân đang nói đỡ cho Thẩm Như Ý.
Thực chất, ả đang nhắc Trần Kiến Quốc rằng Thẩm Như Ý không chỉ vô cớ giận dỗi hắn, mà còn vì thế mà bất kính với mẹ hắn.
Trương Xuân Phương nghe vậy càng nổi giận.
“Đàn ông là trời, nó còn dám giận dỗi Kiến Quốc, đúng là làm phản rồi! Kiến Quốc, đạp cửa ra cho mẹ!” Trương Xuân Phương tức tối quát.
Sắc mặt Trần Kiến Quốc khó coi. Vừa rồi có một thoáng hắn cũng muốn đạp cửa.
Nhưng nhớ lại ánh mắt lạnh ngắt của Thẩm Như Ý, không còn chút tình cảm nào, hắn lại chùn xuống.
Hắn bỗng thấy bất an, thậm chí có cảm giác Thẩm Như Ý thật sự muốn ly hôn.
Hắn đành khuyên: “Mẹ, hôm nay tâm trạng Như Ý có lẽ không tốt, để mai rồi nói. Bây giờ mà đạp cửa làm ầm lên, hàng xóm kéo tới, lãnh đạo biết nhà mình náo loạn thế này thì sẽ ảnh hưởng đến chuyện đề bạt của con.”
Điều Trương Xuân Phương tự hào nhất chính là có một đứa con trai làm sĩ quan.
Từ ngày Trần Kiến Quốc làm đại đội trưởng, ở quê đội trưởng sản xuất cũng phải khách sáo với bà ta; lúc phân việc thường tránh giao việc bẩn, việc nặng.
Toàn chọn cho bà ta những việc nhẹ mà công điểm cao. Bà ta đương nhiên không muốn con trai đang làm sĩ quan bị mất chức.
Cuối cùng bà ta đành nhịn xuống.
Tô Ngọc Trân vốn định ở lại trò chuyện với Trương Xuân Phương, tiện thể nói xấu Thẩm Như Ý vài câu.
Ai ngờ mụ già Trương Xuân Phương mới nói với ả được đôi câu đã bắt tay dọn căn nhà bừa bộn. Dọn chưa được bao nhiêu, bà ta đã ôm eo kêu đau.
Tô Ngọc Trân đành vội làm bộ bảo để mình dọn, nào ngờ Trương Xuân Phương thật sự đưa cả chổi lẫn giẻ lau cho ả.
Ngoài miệng bà ta còn khen Tô Ngọc Trân hiểu chuyện, nói giá mà ả là con dâu mình thì tốt biết bao.
Nhưng đều là người lõi đời, Tô Ngọc Trân sao không nghe ra những lời kia chẳng có lấy nửa phần thật lòng.
Vào phòng rồi, Thẩm Như Ý cũng không nghỉ. Cô tìm chỗ nghiền toàn bộ dược liệu mua hôm nay thành bột.
Cô còn kiếm được một lọ mật ong.
Giờ cô dùng mật ong trộn với bột thuốc rồi vo thành từng viên.
Cô chuẩn bị đến lúc đó giao cả sâm lẫn thuốc viên cho Sở Tranh Vanh.
Xong xuôi hết, cô mới đi ngủ.
Tối hôm trước ngủ muộn nên sáng hôm sau cô đương nhiên cũng dậy muộn.
Khi Trần Kiến Quốc thức dậy chuẩn bị đến đơn vị, trên bàn vẫn trống không, trong bếp cũng lạnh tanh.
Hắn nhớ trước kia mỗi sáng thức dậy, trên bàn đã có sẵn bữa sáng, còn trong bếp luôn thấp thoáng bóng Thẩm Như Ý bận rộn.
Trong lòng hắn bất giác trào dâng nỗi bực bội.
Càng nghĩ hắn càng tức. Theo hắn, lần này Thẩm Như Ý đã làm ầm quá lâu mà vẫn chưa chịu dừng.
Trưa nay về, hắn nhất định phải nói chuyện cho ra lẽ với cô.
Thế nhưng trước khi hắn kịp về nhà nói chuyện với Thẩm Như Ý, hắn đã bị chính ủy gọi vào văn phòng.
Mấy ngày nay trong lòng Trần Kiến Quốc luôn nặng nề, nghe gọi lập tức phấn chấn hẳn lên.
Chính ủy gọi hắn lúc này, chắc chắn là vì chuyện đề bạt.
Nào ngờ vừa bước vào văn phòng, hắn đã nhìn thấy Thẩm Như Ý.
Tim hắn lập tức hụt một nhịp.
Chẳng lẽ Thẩm Như Ý thật sự đã mang chuyện ly hôn đến tận trước mặt chính ủy?
Vậy chuyện đề bạt của hắn...?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)