Bạch Chí Dũng đẩy cửa bước ra ngoài, cơn gió lồng lộng cuốn theo những hạt tuyết ào ạt thốc thẳng vào trong nhà khiến người ta chẳng thể nào mở nổi mắt.
Cái mũ lông chó của đại đội trưởng Vu bám đầy những mảng băng tinh lấp lánh: "Bạch lão gia tử, bầy sói đã tràn vào trong thôn rồi."
Bạch Chí Dũng đang cúi đầu nhét cỏ ula vào trong đôi bốt da hươu, nghe vậy đến cả mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái:
"Con sói đầu đàn bị khuyết mất một miếng ở tai trái phải không?"
"Ông như thần thánh tái thế ấy nhỉ!"
Đại đội trưởng Vu kinh hô lớn: "Con sói đầu đàn quả nhiên bị khuyết một góc tai thật."
Bạch Chí Dũng hừ lạnh một nhát: "Cái miếng tai bị khuyết đó chính là do một dao của tao tiện tay cắt đứt đấy."
Đại đội trưởng Vu đầy vẻ khâm phục giơ ngón cái lên: "Bản lĩnh săn bắn thì cứ phải gọi ông là số một!"
Bạch Chí Dũng với tay vớ lấy chiếc túi đựng thuốc súng, đoạn đột nhiên quay phắt người lại đăm đăm nhìn chằm chằm Bạch Đỗ Quyên:
"Ông để con Tứ Nhãn lại đây canh chừng cho cháu."
"Không cần đâu ạ."
Bạch Đỗ Quyên dứt khoát từ chối: "Hai con chó săn mà tách ra thì không phát huy được tác dụng đâu ạ."
Tứ Nhãn và Hắc Hổ phải ở cạnh nhau mới có thể phối hợp ăn ý, nếu tách chúng ra thì rất dễ bị bầy sói bao vây tấn công.
Yết hầu Bạch Chí Dũng khẽ động đậy, anh quay người bước đến chỗ chiếc xe trượt tuyết đặt ngay trước cửa, nhấc từ trên xe xuống một khẩu súng săn cũ kỹ được quấn băng vải thô bọc kín.
Gỡ lớp vải thô ra, nòng súng lạnh ngắt lướt qua lòng bàn tay Bạch Chí Dũng, phát ra những âm thanh sột soạt nhỏ xíu.
Trên báng súng vẫn còn hằn lại một vết cào sâu do móng vuốt sắc nhọn để lại, đó chính là "huân chương chiến tích" lưu lại từ lần con trai ông săn được con gấu đen đầu tiên.
"Cha cháu từng dùng khẩu súng này cứu mạng rất nhiều người đấy."
Ông đặt chiếc túi đựng thuốc súng xuống bên cạnh Bạch Đỗ Quyên:
"Trong này có đạn mạt sắt và thuốc súng, cháu còn nhớ cách sử dụng súng không?"
"Con nhớ, cha từng dạy con rồi mà."
Bạch Đỗ Quyên bình tĩnh gật đầu, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ.
Trải qua hai kiếp người, bản lĩnh của cô không hề tầm thường chút nào.
Chỉ là Bạch Chí Dũng hoàn toàn chẳng hay biết gì về những chuyện đó, và Bạch Đỗ Quyên cũng chẳng có ý định đem bí mật này thổ lộ với ông.
Kể từ ngày Kim Phượng dắt díu cô tái giá bước chân vào nhà họ Mạc, cô chưa từng được ăn lấy một bữa cơm no.
Mạc lão thái thái luôn viện đủ mọi lý do vô lý để phạt cô không được phép ăn cơm.
Mọi món ngon trong nhà đều phải ưu tiên cung phụng cho đứa con trai của người cha dượng, ngay cả Mạc Đại Ni sống trong nhà cũng có cuộc sống sung sướng hơn cô gấp vạn lần.
Húp xong bát canh, cô cẩn thận múc phần canh của ông nội đổ ngược lại vào nồi đất, tiện tay ném thêm mấy khúc củi khô vào bếp lò cho ngọn lửa cháy bùng lên.
Tiếng súng ngoài kia vẫn vang lên đinh tai nhức óc không dứt, nối tiếp theo đó là tiếng hú kéo dài đặc trưng của con Tứ Nhãn.
Bạch Đỗ Quyên ôm chặt khẩu súng săn trong ngực, toàn thân căng cứng như dây đàn.
Cả hai kiếp trước trong thôn đều từng phải gánh chịu những trận sói rừng đột kích tàn khốc, chỉ có điều vào hai lần đó ông nội đều vắng mặt trong thôn nên không tham gia chiến đấu.
Sau đó cô từng nghe ngóng được rằng bầy lợn thịt trong chuồng heo của công xã đã bị cắn chết ba con, dân binh hy sinh mất hai người, còn lại bị thương đến mười mấy người...
Tấm giấy dán cửa bỗng đột ngột phát ra những tiếng xột soạt liên hồi, có thứ gì đó đang cào cấu bên ngoài lớp giấy cửa sổ mỏng manh.
Bạch Đỗ Quyên cong người rướn sống lưng, trân trân dán chặt mắt vào khung cửa sổ.
Tấm giấy dán cửa rách toạc ra một lỗ thủng lớn, một bóng đen to lớn đang lúc lắc chuyển động bên ngoài, đôi tròng mắt xanh lè chớp chớp liên hồi.
Trái tim Bạch Đỗ Quyên đập thình thịch như gióng trống trận.
Là sói!
Nó bắt chước dáng đi đứng thẳng bằng hai chân sau của con người, nhón gót nhòm chằm chằm vào trong nhà.
Bạch Đỗ Quyên có cảm giác như từng sợi tóc trên đầu mình đều đang dựng ngược cả lên.
Con sói lặng lẽ đứng im lìm bên khung cửa sổ, không hề gào thét cũng chẳng phát ra bất kỳ âm thanh động tĩnh nào.
Bạch Đỗ Quyên từ từ nâng cao khẩu súng săn lên, khoảnh khắc báng súng vừa tì sát vào hốc vai cô.
"Hơi thở chầm chậm lại... Đừng vội, cháu nhất định sẽ bắn trúng..."
Giọng nói của người cha dượng... à không, giọng nói của người cha ruột như văng vẳng vang lên bên tai cô.
Năm cô lên bảy tuổi... đó là lần đầu tiên cha dạy cô cách sử dụng súng săn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)