Xe trượt tuyết lại chuyển bánh, Tứ Nhãn và Hắc Hổ chẳng cần ai sai bảo, vô cùng thành thạo cắm cổ lao đi như bay về hướng căn nhà cũ.
"... Đỗ Quyên!"
Giọng của Tào Thiết Quân vọng theo từ phía sau, hòa lẫn trong tiếng gió thổi, nghe không được rõ ràng cho lắm.
Bạch Đỗ Quyên đầu cũng không thèm ngoảnh lại, cô kiên định nhìn thẳng con đường tuyết phía trước:
"Ông ơi, con muốn học săn bắn."
Bạch Chí Dũng ngửa cổ cười lớn sảng khoái:
"Được! Quả nhiên là cháu gái nhà họ Bạch tao!"
Chiếc xe trượt để lại một vệt dài hằn sâu trên mặt đường tuyết, từ trong chốn núi non xa xăm vẳng lại tiếng sói tru u uất.
Căn nhà cũ đã ở ngay trước mắt, Bạch Đỗ Quyên siết chặt chiếc khóa bạc trong tay, khóe môi vẽ nên một nụ cười rạng rỡ.
Cô biết rằng, cuộc sống mới thuộc về chính cô ở kiếp này, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Những dây băng tuyết đọng trên mái hiên nhà cũ rơi lộp bộp xuống đất.
Bạch Đỗ Quyên ngẩng đầu nhìn khung cửa ra vào xiêu vẹo.
"Còn rách nát hơn cả chuồng chó nữa... Ái chà!"
Cô vừa lầm bầm nhỏ giọng thì sau gáy đã ăn ngay một đét tẩu thuốc lào.
Bạch Chí Dũng hừ lạnh một tiếng, vung tấm nệm da sói trải lên chiếc kang:
"Hồi xưa mày vừa vặn sinh ra ở cái chuồng chó này đấy."
Bạch Đỗ Quyên ngượng ngùng đưa tay xoa xoa sau gáy.
Cô không phải chê bai căn nhà cũ rách nát thật đâu.
Cô chỉ cảm thấy hơi xúc động hoài niệm đôi chút mà thôi.
"Nằm xuống đi để tao xem lại vết thương ở chân cho." Bạch Chí Dũng ra lệnh.
Bạch Đỗ Quyên ngoan ngoãn trèo lên kang, nằm ngoan ngoãn trên tấm nệm da sói, nhìn ông nội lấy từ trong túi da hươu ra một chiếc hồ lô sáng bóng, dốc ra một ít thuốc cao sền sệt.
Màu thuốc xanh sẫm mang theo mùi hương hăng nồng xộc lên khiến cô cay xé cả mắt không mở nổi.
Thế nhưng lúc bôi lớp thuốc cao ấy lên vết thương lại mang đến cảm giác mát rượi cực kỳ dễ chịu, hoàn toàn không hề có cảm giác châm chích chút nào.
"Số thuốc này hình như không đủ dùng rồi." Bạch Chí Dũng lắc lắc chiếc hồ lô.
"Mấy hôm nữa tao phải lên núi một chuyến để lấy thêm ít thuốc."
"Thứ thuốc này là ở đâu ra vậy ạ?" Bạch Đỗ Quyên hiếu kỳ hỏi.
"Do một thằng nhóc tóc trắng trên núi làm ra đấy."
Bạch Đỗ Quyên chẳng hề có chút ấn tượng nào về cái gọi là thằng nhóc tóc trắng ở kiếp trước, đang định hỏi cho ra lẽ thì ngoài cửa đã vẳng lại tiếng sủa inh õng của Tứ Nhãn và Hắc Hổ.
Bạch Chí Dũng ra mở cửa, bên ngoài có ba người thanh niên đang đứng sau hàng rào đổ nát, nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm hai con chó dữ.
Bạch Chí Dũng quát lệnh cho hai con chó lùi ra, lúc này đám thanh niên mới dám bước lại gần:
"Bạch gia gia, đội trưởng Vu cử tụi cháu đến để giúp ông lợp lại mái nhà ạ."
Ba người thanh niên phải mất ròng rã mấy tiếng đồng hồ mới sửa xong phần mái nhà bị dột nát của ngôi nhà cũ.
Bạch Đỗ Quyên trùm tấm thảm da thú cuộn tròn người lại bên cạnh Bạch Chí Dũng, ngắm nhìn ông nội dùng con dao săn lóc thịt con cá đông lạnh.
Tiếng động sột soạt khi lưỡi dao lướt qua phần bụng cá khiến cái bụng cô càng thêm cồn cào đói khát.
Bạch Chí Dũng cắt phần đầu và đuôi cá ném phắt cho hai con chó.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ cực kỳ linh hoạt ngoạm lấy bằng miệng, cúi gằm xuống ăn ngấu nghiến.
Bạch Chí Dũng lấy một khúc giữa dày thịt của con cá đông lạnh xiên vào que gỗ, cắm cạnh bếp lò để nướng, đoạn lại mò trong túi da hươu ra một chuỗi nấm khô thả vào nồi đất để nấu canh.
Một cây nấm vô tình rơi rớt xuống đất, lăn lông lốc ngay trước mặt Tứ Nhãn và Hắc Hổ.
Cả hai con vẫn nằm im thin thít bất động, chỉ trừng trừng mở to đôi mắt trong veo ngước nhìn Bạch Chí Dũng.
Bạch lão gia tử với tay nhặt cây nấm lên, phủi phủi rồi ném thẳng vào nồi đất:
"Con còn nhớ mấy chuyện hồi chúng nó còn bé tí không?" Ông quay sang hỏi Bạch Đỗ Quyên.
"Con nhớ chứ."
Bạch Đỗ Quyên ôm trọn đôi chân, cằm gác lên đầu gối.
"Hồi nhỏ con ham chơi, có lần quên béng mất không cho chúng nó ăn, đến lúc quay về thì thấy tụi nó đói đến mức gặm cả bậc cửa, thế mà chẳng đứa nào dám tơ tưởng đến đống lương thực chất đống ở đấy cả."
"Chúng nó đều là những con chó ngoan." Bạch Chí Dũng đắc ý cười vang.
Những con chó qua tay ông huấn luyện chưa từng có con nào là không tốt.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ dường như cũng nhận ra chủ nhân đang khen ngợi mình, liền vểnh tai lên, ngoe nguẩy cái đuôi rối rít.
Bữa tối vừa dọn xong, Bạch Đỗ Quyên và Bạch Chí Dũng vừa mới kịp ăn được vài miếng thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng sói tru xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ gầm gừ trầm đục lao vọt ra cửa, dán sát người vào khe cửa sốt ruột cào cào định chồm ra ngoài.
Bạch Chí Dũng đặt bát gỗ xuống, nhanh như cắt vồ lấy khẩu súng săn dựa phía sau.
"Cộc cộc cộc!"
Có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
"Bạch lão gia tử ơi, sói vào trong thôn rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)