Lần đầu tiên bóp cò cô đứng không vững, bị sức giật mạnh hất ngã nhào ra sau, đến cả một chiếc giày cũng văng tung tóe.
Lúc chật vật lồm cồm bò dậy, chiếc mũi nhỏ của cô đã ứa máu, trong lòng sợ hãi bị cha chê cười.
Thế nhưng cha chẳng những không mảy may chế giễu cô, trái lại còn dùng bàn tay to bè như chiếc quạt nan vỗ thật mạnh lên đôi vai nhỏ nhắn của cô.
"Đỗ Quyên, làm tốt lắm! Sau này cháu chắc chắn sẽ trở thành một tay thợ săn cừ khôi đấy."
Bạch Đỗ Quyên mở trừng đôi mắt không thèm chớp lấy một cái, nhắm thẳng vào đôi mắt xanh lè đang lóa sáng ngoài cửa sổ.
"Binh!"
Tuy nhiên con sói vẫn chưa chết hẳn, tốt nhất nên bồi thêm một phát súng nữa cho chắc ăn.
Bạch Đỗ Quyên vẫn ngồi im thin thít tại chỗ không động đậy.
Chân cô vẫn còn đang bị thương, nếu bên ngoài cửa sổ vẫn còn những con sói khác đang mai phục, ngộ nhỡ chúng nhào bổ vào trong nhà thì cô sẽ rất khó bề né tránh.
Cô vô cùng điềm tĩnh vững vàng nạp đạn vào ổ súng, tiện tay vớ lấy một khúc củi dài chắc chắn, châm một đầu vào bếp lò cho bén lửa.
Nếu chốc nữa có con sói nào dám nhảy bổ vào trong nhà mà không kịp bắn súng, cô hoàn toàn có thể dùng ngọn cây gậy đang cháy rừng rực này để khua khoắn xua đuổi bầy sói.
Bên ngoài vọng lại tiếng móng vuốt sói cào cào sàn sạt vào tấm ván cửa.
Bạch Đỗ Quyên mím chặt môi, lần nữa giương súng thủ thế canh chừng.
Đúng lúc ấy, từ phía xa xa bỗng vẳng đến tiếng sủa oang oang liên hồi không dứt của loài chó.
Đó chính là tiếng của Tứ Nhãn và Hắc Hổ.
Tiếng sủa từ xa vọi tiến dần lại gần, hòa lẫn trong tiếng hô hào khàn đục quen thuộc của Bạch Chí Dũng.
Bạch Đỗ Quyên nắm chặt khẩu súng săn trong tay lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Ông nội đã về rồi, cô từ nay không còn phải sợ hãi bất cứ điều gì nữa.
Dáng người cao lớn của Bạch Chí Dũng hiện lên vô cùng oai phong lẫm liệt dưới ánh trăng mờ ảo.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ lao vút lên điên cuồng cắn xé con sói vẫn còn thoi thóp thở bị Bạch Đỗ Quyên bắn trúng ban nãy.
"Con nhãi ranh, không sao chứ hả?"
Bạch Chí Dũng đứng cách một cánh cửa cất giọng hỏi vọng vào, trong câu nói ẩn giấu một sự quan tâm khó lòng che giấu.
"Con không sao đâu ạ, thưa ông."
Giọng Bạch Đỗ Quyên hãy còn run run.
Đại đội trưởng Vu dẫn theo đội ngũ dân binh đến dọn dẹp bãi chiến trường, khi nhìn thấy con sói xám bị Bạch Đỗ Quyên bắn chết tươi dưới chân cửa sổ, không kìm được mà cất lời ca ngợi:
"Con bé Đỗ Quyên này quả thực không phải dạng tầm thường đâu, ra dáng phong thái năm xưa của cha nó lắm chứ."
"Nó còn kém xa lắm."
Trên mặt Bạch Chí Dũng vẫn giữ nguyên vẻ khinh khỉnh không thèm đếm xỉa, thế nhưng tận sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia tự hào ngời ngời.
Cháu gái ruột thịt của ông sao có chuyện kém cỏi được cơ chứ?
Đại đội trưởng Vu mang con sói chết đi thẳng, Bạch Chí Dũng xoay người bước vào trong nhà.
Ngọn lửa trong bếp lò lúc ẩn lúc hiện chập chờn, hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Bạch Chí Dũng lúc mờ lúc tỏ.
Ông thò tay vào trong ngực áo lấy ra một con dao găm nhỏ nhắn, trên chuốt cán dao chạm trổ những đường hoa văn tinh xảo phức tạp, lưỡi dao sắc lẹm ánh lên tia hàn quang lạnh lẽo dưới ánh lửa.
"Cầm lấy đi."
Ông đưa con dao găm về phía Bạch Đỗ Quyên:
"Có thể giấu vào trong bốt da đấy, mang theo phòng thân cho tốt."
Bạch Đỗ Quyên đón lấy con dao găm, ngẩng đầu lên nhìn ông nội, bỗng phát hiện ánh mắt ông đang dừng lại trên đôi giày rách rưới của mình.
"Đồ đạc của cháu ở bên nhà họ Mạc kia còn món nào cần lấy về nữa không?" Bạch Chí Dũng cất lời hỏi.
"Không còn gì cả ạ." Bạch Đỗ Quyên dứt khoát đáp ngay không chút do dự.
Cô làm gì có bất cứ thứ tài sản gì thực sự thuộc về riêng mình cơ chứ.
Từ ngày người mẹ tái giá bước chân về nhà người ta, những món đồ tuỳ thân của hai mẹ con cứ lần lượt bị Mạc lão thái thái dùng đủ mọi lý do viện cớ tước đoạt mất sạch, chưa từng có món nào được trả lại cho cô.
Bốn mùa trong năm cô chỉ có độc nhất một đôi giày cao su rách rưới, mùa đông thì nhồi nhét đầy cỏ ula vào trong giày để giữ ấm, mùa hè thì thủng lỗ chỗ cho thoáng mát.
Quần áo của cô cũng chỉ độc có mỗi bộ này mặc trên người.
Mùa hè thì bên trong trống hoác chẳng có gì, mùa đông thì độn thêm hai chiếc áo lót cũ kỹ đã bị Mạc lão thái thái vứt xả.
"Ông có gửi giữ một chiếc áo bọc da cừu ở chỗ Vu Kim Sinh, vốn định bụng để dành khi nào cháu gả chồng thì bảo hắn mang sang trao lại cho cháu, ngày mai ông sẽ sang đó lấy nó về."
Bạch Đỗ Quyên tuyệt đối không ngờ ông nội lại chu đáo chuẩn bị sẵn quà sính lễ cưới xin cho mình từ bao giờ.
Ở cả hai kiếp trước cô đều chẳng có cơ hội nhận được món quà mà ông nội cất công chuẩn bị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


