Xe trượt tuyết nghiến qua lớp tuyết đọng, Bạch Đỗ Quyên trùm tấm thảm da thú, ánh mắt dõi theo ngôi nhà của nhà họ Tào đang dần hiện ra trước mắt.
Lúc Tào Thiết Quân rời khỏi nhà họ Mạc rõ ràng đã nói là về nhà lấy tín vật, thế nhưng đã qua lâu thế rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
Cô không đời nào tin chuyện đi tìm một món tín vật mà lại mất nhiều thời gian đến vậy.
Tào Thiết Quân rõ ràng là không muốn trả lại đồ cho cô.
Hơi lạnh từ miệng Tứ Nhãn và Hắc Hổ phả ra ngưng tụ thành sương trắng trong gió lạnh, chiếc xe trượt dừng lại ngay trước cổng nhà Tào Thiết Quân.
Bạch Chí Dũng bước lên gõ cửa.
Tào Thiết Quân ra mở cửa, lúc nhìn thấy Bạch Chí Dũng thì ngẩn người ra một lúc, rồi gượng nặn ra một nụ cười giả lả:
"Ông Bạch, sao ông lại tới đây ạ."
"Tôi đến lấy chiếc khóa bạc của con bé Đỗ Quyên."
Bạch Chí Dũng cắt ngang lời hắn.
Nụ cười trên mặt Tào Thiết Quân cứng đờ lại: "Cái này... chiếc khóa bạc đó nhà cháu cất giữ nhiều năm quá rồi... tạm thời cháu không nhớ rõ đã nhét nó ở chỗ nào nữa... hay là để hôm khác rồi tính nhé."
"Đó là di vật do cha tôi để lại, tôi nhất định phải lấy lại nó ngay trong ngày hôm nay."
Bạch Đỗ Quyên lạnh lùng chẳng nể nang gì.
"Hơn nữa tôi với anh đã chẳng còn quan hệ gì nữa, đồ của tôi không thể cứ để trong tay anh được."
Trong nhà vọng lại tiếng bước chân, Mạc Đại Ni thò đầu ra ngó, vừa thấy Bạch Chí Dũng cùng Bạch Đỗ Quyên đứng ngay ngoài cổng thì sợ hãi rụt phắt đầu lại.
Lúc này Bạch Đỗ Quyên mới chợt nhớ ra vì sao lúc cô cùng đại đội trưởng nói chuyện ở nhà họ Mạc lại chẳng thấy bóng dáng Mạc Đại Ni đâu.
Hóa ra ả đã lén lút chuồn đi, chạy thẳng sang nhà họ Tào từ đời nào.
Thật đáng thương cho cô ở hai kiếp trước đã u mê mù quáng, hoàn toàn chẳng hề hay biết Tào Thiết Quân và Mạc Đại Ni từ lâu đã đi lại mập mờ sau lưng cô.
Tào Thiết Quân nghe thấy tiếng động phía sau liền ngoảnh đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cảnh Mạc Đại Ni rụt đầu trốn đi.
"Đại Ni hiếu thảo thật đấy, ở nhà mình thì lười biếng chẳng chịu nhấc tay, chạy sang nhà anh chăm chỉ lấy lòng cơ đấy."
Mạc Đại Ni ở trong nhà nghe thấy vậy thì không thể nhịn được nữa, đẩy cửa bước xồng xộc ra ngoài:
"Bạch Đỗ Quyên, chị mở miệng kiểu gì thế hả, chúng ta là anh em với nhau cơ mà, chỉ là một cái khóa bạc thôi mà, đằng nào em cũng sắp cưới anh Thiết Quân rồi, chị coi như đó là quà mừng cưới tụi em đi."
"Tôi họ Bạch, cô họ Mạc, chị em cái nỗi gì hả? Hay là nhà họ Tào nghèo đến mức tiền sính lễ cũng không sắm nổi, đến chút đồ đạc cá nhân của tôi mà cũng muốn hạm tài nuốt gọn?"
Mạc Đại Ni tức giận đến mức run lẩy bẩy:
"Chị! Chị bị hủy hôn nên đem em ra trút giận chứ gì!"
"Đừng nói nhảm nữa, mau trả đồ lại cho tôi, tôi còn phải về cùng ông nội."
Bạch Đỗ Quyên giục giã.
Tào Thiết Quân hơi kiêng dè Bạch Chí Dũng, nhưng trong lòng vẫn ôm tia may mắn muốn giãy giyà chống chế thêm chút nữa.
Bạch Chí Dũng chẳng biết từ lúc nào đã rút con dao săn giắt bên hông ra, khẽ sụp mí mắt thong thả mài lưỡi dao sắc bén:
"Hồi nhà các người đói kém đâu có ít lần nhận sự trợ giúp của nhà tôi, hay là bây giờ chúng ta ngồi lại tính sổ xem nhà các người đã hưởng bao nhiêu ân huệ từ nhà tôi rồi nhỉ?"
Tào Thiết Quân bị nói cho đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đỏ lựng lên vì xấu hổ.
Thuở sinh thời khi cha ruột của Bạch Đỗ Quyên còn sống, cứ mỗi lần nhà anh ta cạn sạch nồi không có gạo nấu, Bạch Đỗ Quyên đều mang theo một con gà rừng hoặc thỏ rừng sang cứu trợ nhà hắn.
Đến tận bây giờ anh ta vẫn còn nhớ rõ hương vị của món gà rừng hầm khoai tây năm ấy.
Tào Thiết Quân cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực, đành lủi thủi cúi đầu đi vào trong nhà lấy chiếc khóa bạc ra.
Mạc Đại Ni toan nhào đến ngăn cản nhưng đã bị Tào Thiết Quân lạnh lùng hất tay ra.
Tào Thiết Quân bước thẳng đến trước mặt Bạch Đỗ Quyên, đưa cho cô một chiếc túi vải nhỏ.
Bạch Đỗ Quyên đón lấy chiếc túi vải, mở ra thì thấy bên trong nằm im lìm một chiếc khóa bạc.
Chiếc khóa bạc lớn bằng nửa bàn tay, chạm trổ hình con kỳ lân tinh xảo.
Đầu ngón tay vừa chạm vào những đường nét quen thuộc ấy, viền mắt Bạch Đỗ Quyên bỗng chốc nóng bừng lên.
Đây là chiếc khóa bạc cô đeo trên cổ từ hồi bé xíu, ở cả hai kiếp trước cô đều không cách nào đòi lại được.
Bạch Chí Dũng thu con dao săn vào vỏ: "Đi thôi con gái."
Bạch Đỗ Quyên áp chặt chiếc khóa bạc vào ngực, cảm nhận hơi lạnh băng ban nãy đang dần được sưởi ấm bởi thân nhiệt:
"Vâng, chúng ta về nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

