Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chuyện gì? Cháu nói đi." Mấy ông cụ cùng nhìn về phía Hình Chiêu Chiêu.
Hình Chiêu Chiêu chỉ về phía nơi xảy ra vụ ồn ào hôm trước: "Hôm nọ chẳng phải có hai người cãi nhau ở đó sao? Chính là vụ cái người con trai vong ân bội nghĩa bỏ theo ông bố tệ bạc đi mất, sau này biết mẹ ruột có tiền đền bù giải tỏa lại quay về bám riết lấy bà ấy đòi tiền đó. Các bác có biết bà cụ đó họ gì không? Có phải họ Hác không ạ?"
Mấy ông cụ nhìn nhau ngơ ngác.
Bọn họ chỉ mải hóng chuyện, chứ chi tiết cụ thể thì đúng là không rõ lắm.
"Là họ Hác à?"
"Hình như không phải đâu."
"Bác nhớ mang máng là phải."
"Bác lại nhớ là không phải."
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Mấy ông cụ bàn tán một hồi cũng chẳng đi đến đâu.
"Cháu hỏi chuyện này làm gì?" Họ quay sang hỏi Hình Chiêu Chiêu.
Hình Chiêu Chiêu dạo này nói dối quen mồm, chuyện gì cũng bịa ra được ngay: "Hôm trước xem náo nhiệt xong, cháu về kể lại chuyện này như kể chuyện cười cho người lớn trong nhà nghe. Người lớn nghe xong thấy tình tiết này quen quen, hình như có người họ hàng xa lâu ngày không liên lạc cũng từng gặp chuyện tương tự, nên bảo cháu qua đây hỏi thăm xem có phải người đó không."
"Ra là thế, chuyện này bọn bác cũng không rõ lắm, chỉ nghe loáng thoáng lúc hóng hớt thôi, cụ thể thì chịu. Để bác đi tìm người biết chuyện hỏi cho cháu."
Nói xong, ông cụ đi về phía một nhóm các bà các cô đang mặc xám sườn xám tập đi catwalk đầy tao nhã, kéo một người ra.
So với mấy ông cụ biết lơ ma lơ mơ thì bà cụ này đúng là cái gì cũng biết.
"Đúng rồi, bà ấy họ Hác, tên là Tú Ninh, trước kia sống ở Tiểu Cao Trang, bây giờ chỗ đó ngập nước làm hồ chứa nước rồi..."
Bà cụ thao thao bất tuyệt kể lại tường tận quá khứ của Hác Tú Ninh một lần nữa.
Hình Chiêu Chiêu sợ làm bà cụ cụt hứng nên không dám chen ngang, kiên nhẫn nghe hết mới vội vàng hỏi: "Bà có biết nhà bà ấy ở đâu không ạ?"
"Ngay gần đây thôi." Bà cụ giơ tay chỉ, "Cháu đi về hướng đó, xuyên qua con ngõ nhỏ là đến con phố phía sau, có một tiệm bánh mì, bà ấy sống trên tầng. Mặt bằng tiệm bánh mì đó cũng là của bà ấy, nếu không phải cái thứ chướng mắt kia đột nhiên chạy tới quấy rầy, thì bà ấy có nhà, có tiền, có cửa hàng cho thuê, lại có cháu trai thỉnh thoảng qua lại chăm sóc, cuộc sống sung sướng biết bao, cũng coi như khổ tận cam lai. Tất cả đều tại cái thứ chướng mắt đó..."
Bà cụ vừa nói vừa không nhịn được mắng nhiếc om sòm.
Nhưng lúc này Hình Chiêu Chiêu thật sự không còn kiên nhẫn nghe tiếp nữa, vội vàng cảm ơn rồi chạy nhanh theo hướng ngón tay bà cụ chỉ.
Xuyên qua một con ngõ nhỏ, Hình Chiêu Chiêu đến con phố mà bà cụ nói. So với con phố trước đó thì phố này hẹp hơn một chút, cũng yên tĩnh hơn, rất thích hợp để ở.
Chưa kịp tìm tiệm bánh mì, cô đã nhìn thấy ngay Hác Tú Ninh, tay xách túi nilon siêu thị, chắc là vừa đi mua đồ về, và rất không may bị gã con trai vong ân bội nghĩa chặn đường.
"Mẹ, đó là cháu nội ruột thịt của mẹ mà, chủ nợ đã tìm đến tận nhà rồi, làm ầm ĩ khiến cả nhà không được yên ổn. Cứ đà này, cháu dâu mẹ sẽ bế chắt nội mẹ ly hôn bỏ đi mất. Mẹ có tiền trong tay, bỏ ra một ít giúp đỡ thì có làm sao đâu?" Trương Bằng kéo tay Hác Tú Ninh, khổ sở cầu xin.
Trương Bằng nổi cơn tam bành, túm chặt lấy Hác Tú Ninh, giơ tay định đánh: "Bà già chết tiệt, tôi thấy bà nên chết sớm đi cho xong..."
"Dừng tay." Hình Chiêu Chiêu lập tức lao tới, chộp lấy cánh tay đang định giáng xuống của Trương Bằng, "Giữa thanh thiên bạch nhật, chú là đàn ông sức dài vai rộng lại đi đánh người già ngay giữa đường, có biết xấu hổ không hả?"
"Cút ra, đây là chuyện riêng nhà tao, đâu đến lượt mày lo chuyện bao đồng." Trương Bằng vừa nói vừa định đẩy Hình Chiêu Chiêu ra, nhưng bất ngờ phát hiện cánh tay bị cô nắm chặt lại không thể cử động được, nhất thời sững người.
Vẻ mặt Hình Chiêu Chiêu thản nhiên, từ từ bẻ ngược tay Trương Bằng, nói: "Thế thì càng không nên. Tôi tuy lớn lên trong hang cùng ngõ hẻm, chưa va chạm xã hội nhiều, nhưng cũng biết phải kính trọng người lớn. Chú cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao?"
Trương Bằng toát mồ hôi lạnh đầy đầu, cảm giác cổ tay bị cô nắm sắp gãy vụn ra, nhưng vẫn cắn chặt răng, không chịu buông tha: "Chuyện nhà tao, mày biết cái gì? Cần mày lo chuyện bao đồng chắc."
"Ồ?" Hình Chiêu Chiêu quay đầu nhìn Hác Tú Ninh, nén cảm xúc, không để lộ chút khác thường nào.
"Vậy bà cụ đã làm chuyện gì thiên nộ nhân oán khiến chú dám ra tay như thế? Bà cụ không nuôi chú à? Hay ngược đãi vợ con chú, đánh cháu chú?" Cô hỏi.
Hác Tú Ninh thấy cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đột nhiên chạy tới giúp đỡ, còn lo cô sẽ chịu thiệt, giờ thấy cô có vẻ cũng có chút bản lĩnh nên cũng yên tâm.
Bà với vẻ mặt tro tàn, lắc đầu nói: "Đều không có. Bố nó bỏ mẹ con tôi đi từ lúc nó còn rất nhỏ. Tôi ngậm đắng nuốt cay nuôi nó khôn lớn, nó lại chẳng có lương tâm, bố nó vừa đến tìm là đã tí tởn đi theo ngay. Từ lúc đó, chúng tôi đã đoạn tuyệt quan hệ rồi. Vợ nó, con trai nó, thậm chí cả cháu dâu, chắt trai mà nó vừa nhắc đến, tôi chưa từng gặp mặt, chẳng liên quan gì đến tôi cả."
Hình Chiêu Chiêu nghe mà không nhịn được thấy xót xa cho bà, quay đầu phẫn nộ nhìn Trương Bằng: "Hóa ra là đứa con bất hiếu, kẻ vong ân bội nghĩa. Sao chú còn mặt mũi chạy đến tìm bà cụ thế, tôi cũng thấy xấu hổ thay cho chú đấy."
Mặt Trương Bằng đỏ gay, không biết là do đau, do xấu hổ hay do tức giận.
Gã gào lên với bà cụ: "Mẹ, rốt cuộc mẹ có phải mẹ ruột của con không? Mẹ người ta đều mong con cái được sung sướng, sao mẹ cứ không muốn thấy con sống tốt thế hả? Bố có thể đưa con lên thành phố, cho con cuộc sống tốt đẹp, con đi theo ông ấy thì có gì sai? Mẹ cứ nhất quyết bắt con phải ở bên cạnh mẹ, chết rục ở cái chốn nhà quê nghèo khó đó cả đời à?"
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Xác nhận rồi, không phải là không xấu hổ mà tên này làm gì có liêm sỉ mà xấu với chả hổ.
Hác Tú Ninh đã chết tâm từ lâu, nghe những lời này của con trai, mặt bà vẫn không chút gợn sóng: "Nếu bố anh tốt như thế, thì anh cứ đi theo bố anh cho tử tế vào, còn quay lại tìm tôi làm gì?"
"Mẹ là mẹ con, mẹ sinh ra con, chẳng lẽ không phải chịu trách nhiệm với con sao? Bây giờ con gặp khó khăn, mẹ có khả năng, giúp đỡ một chút chẳng phải là chuyện đương nhiên à?" Trương Bằng gân cổ lên cãi.
Hác Tú Ninh: "..."
Hác Tú Ninh bắt đầu tự kiểm điểm.
Sao bà lại nuôi ra được cái thứ quái thai này nhỉ?
Quả nhiên, sinh con vẫn phải chọn giống tốt hay sao?
Hình Chiêu Chiêu cũng không nghe nổi nữa, nắm tay Trương Bằng bóp nhẹ một cái.
Chỉ nghe một tiếng "rắc", xương gãy rồi.
"Á á á." Trương Bằng gào lên thảm thiết, tiếng kêu đau đớn vang vọng tận trời xanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


