Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 29: Thật Sự Rất Giống.

Cài Đặt

Chương 29: Thật Sự Rất Giống.

Như thể vứt rác, Hình Chiêu Chiêu ném Trương Bằng sang một bên với vẻ mặt ghét bỏ.

Trương Bằng nằm trên mặt đất, đau đớn lăn lộn: "Đau, đau quá."

Gã nhìn Hác Tú Ninh với vẻ mặt van lơn, dường như muốn tỏ ra yếu đuối để khơi dậy tình mẫu tử của bà: "Mẹ, Bằng nhi đau quá, tay Bằng nhi hình như gãy rồi, mẹ ơi..."

Bằng… nhi?

Hác Tú Ninh: "..."

Hác Tú Ninh chỉ cảm thấy buồn nôn.

Đã bao nhiêu tuổi rồi, có thể đừng có giả bộ làm đứa trẻ lên ba được không?

Hình Chiêu Chiêu nhíu mày, cũng cảm thấy buồn nôn.

Đúng lúc này, từ xa có người cầm gậy chạy tới.

Người chưa đến nơi mà tiếng đã vọng tới trước: "Trương Bằng, cái thằng cháu rùa này, lần trước chưa đánh cho mày chừa, mày còn dám vác mặt đến đây à..."

Là Hác Cường đến.

Để tiện chăm sóc cô ruột, hắn sống ngay gần đây, vừa nhận được tin là lập tức chạy tới.

Trương Bằng thấy tình hình không ổn, vừa nãy còn nằm lăn lộn kêu đau như sắp chết, giờ phút này bỗng chốc thân thủ linh hoạt bò dậy, co giò bỏ chạy.

Hác Cường từ xa thấy cô mình không sao, cũng không dừng lại, vèo một cái chạy vụt qua người họ, đuổi theo Trương Bằng: "Thằng cháu rùa kia, có giỏi thì đứng lại, đừng chạy."

Đám đông vây xem xung quanh dần tản đi.

Hình Chiêu Chiêu bước tới trước mặt Hác Tú Ninh, quan tâm hỏi: "Bà cụ không sao chứ ạ?"

Hác Tú Ninh nhìn rõ khuôn mặt Hình Chiêu Chiêu, thoáng ngẩn ngơ, không kìm được xúc động nắm lấy tay cô, buột miệng gọi: "Chị dâu?"

Môi Hình Chiêu Chiêu run lên, giả vờ như không nghe rõ: "Lão thái thái nói gì cơ ạ?"

Lúc này Hác Tú Ninh mới hoàn hồn, lại chăm chú quan sát Hình Chiêu Chiêu một lần nữa.

Giống, thật sự rất giống.

Nhưng cũng chỉ là trông giống thôi.

Chị dâu đã sớm bị nhà đó hành hạ đến mức tê liệt cảm xúc rồi, làm gì còn vẻ tươi sống thế này?

Hơn nữa, chị dâu đã mất từ lâu rồi.

Cho dù còn sống, hơn năm mươi năm trôi qua, chị ấy cũng không thể vẫn giữ nguyên dáng vẻ này được.

Hác Tú Ninh tự cười giễu mình.

"Xin lỗi, cháu trông rất giống một cố nhân của bà, bà nhìn nhầm." Hác Tú Ninh cười xin lỗi với Hình Chiêu Chiêu.

"Không sao ạ." Hình Chiêu Chiêu lắc đầu không để bụng, nói rồi làm bộ định rời đi, "Nếu bà không sao, cháu xin phép đi trước..."

"Ấy," Hác Tú Ninh nắm chặt tay cô, vẫn không chịu buông, "Hôm nay nếu không có cháu, bà đã bị thằng con bất hiếu đó đánh rồi. Bà còn chưa kịp cảm ơn cháu tử tế, cháu không thể đi vội như thế được. Ít nhất cũng phải về nhà bà ngồi một lát, uống chén trà đã."

Hình Chiêu Chiêu cầu còn không được, nhưng cũng không đồng ý quá nhanh, vẻ mặt do dự nói: "Thôi ạ... không cần phiền phức thế đâu."

Hác Tú Ninh liên tục lắc đầu: "Không phiền, không phiền, cần thiết mà, cần thiết mà."

Sợ Hình Chiêu Chiêu không đồng ý, bà còn tìm thêm một cái cớ: "Hơn nữa, vừa nãy bị thằng con bất hiếu đó làm ầm ĩ một trận, chân bà còn hơi run, đi lại không vững, còn muốn phiền cháu đưa bà về nhà nữa."

Nói xong, bà dừng lại một chút, còn giả vờ bất đắc dĩ thêm một câu: "Nếu cháu thật sự không muốn thì thôi vậy."

Lời đã nói đến nước này rồi, Hình Chiêu Chiêu "đành phải" gật đầu đồng ý: "Vậy... được ạ."

Hác Tú Ninh tươi cười hớn hở khoác tay cô: "Nhà bà ở ngay phía trước thôi, không xa đâu."

Nói xong, bà kéo Hình Chiêu Chiêu đi về hướng nhà mình, bước đi phăm phăm, chẳng thèm diễn nữa.

Nhà của Hác Tú Ninh là một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách, bài trí rất ấm cúng. Trên tường và tủ phòng khách treo đầy, bày đầy những bức ảnh chụp hồi còn ở trong thôn, có thể thấy bà hiện giờ vẫn rất hoài niệm cuộc sống trước kia.

Hác Tú Ninh dẫn Hình Chiêu Chiêu về nhà rồi đi thẳng vào bếp: "Bà đi pha trà, cháu cứ ngồi tự nhiên nhé."

Nhân lúc Hác Tú Ninh đi pha trà, Hình Chiêu Chiêu xem xét kỹ từng bức ảnh treo trên tường, bày trên tủ, nhưng đều không thấy bóng dáng của ba mẹ con cô đâu, trong lòng không khỏi thắt lại.

Hác Tú Ninh pha trà xong bưng ra, thấy Hình Chiêu Chiêu đang xem ảnh, cười nói: "Đều là ảnh cũ ngày xưa cả, chẳng có gì đẹp đâu, qua đây ngồi đi cháu."

Hình Chiêu Chiêu cười đáp lời.

Hác Tú Ninh rót trà cho Hình Chiêu Chiêu, còn cắt cho cô một miếng bánh kem mới mua: "Bánh phô mai bà thích nhất đấy, ngon lắm, cháu nếm thử xem."

Hình Chiêu Chiêu bắt chước dáng vẻ của Hác Tú Ninh, dùng nĩa nhỏ xắn một ít nếm thử, mắt không khỏi sáng lên.

Ngon quá, hương vị thật mới lạ, lần sau mua cho hai đứa nhỏ nhà cô nếm thử mới được.

Vừa uống trà, ăn bánh, Hình Chiêu Chiêu giả vờ tùy ý hỏi Hác Tú Ninh về những bức ảnh kia: "Mấy tấm đó đều là ảnh ngày xưa của lão thái thái ạ?"

"Ừ." Hác Tú Ninh gật đầu, cười nói với Hình Chiêu Chiêu, "Đừng gọi bà là thái thái nữa, nghe xa lạ lắm. Bà họ Hác, nhìn tuổi cháu chắc cũng trạc tuổi cháu trai bà, cứ gọi là bà Hác đi."

Hình Chiêu Chiêu nghe vậy mắt cười cong cong, không nhịn được vui vẻ.

Ở bên kia, cô cũng chỉ gọi mẹ bà ấy một tiếng "thím", không ngờ sang bên này, cô lại phải gọi ngược lại bà ấy là "bà".

Hác Tú Ninh thấy vậy, khó hiểu hỏi: "Sao thế cháu?"

Hình Chiêu Chiêu uống một ngụm trà để che giấu cảm xúc, lắc đầu nói: "Không có gì ạ."

Sau đó cô hỏi tiếp: "Trong ảnh là nơi bà Hác sống trước đây ạ?"

"Đúng rồi." Hác Tú Ninh quay đầu nhìn những bức ảnh đó, vẻ mặt đầy hoài niệm gật đầu, "Là nơi bà sống mấy chục năm từ lúc mới sinh ra, tiếc là sau này không thể quay về được nữa."

"Ở đâu thế ạ? Có xa không? Thật ra cháu thấy sức khỏe bà Hác vẫn còn dẻo dai lắm, nếu nhớ quá thì quay về thăm một chuyến chắc cũng không vấn đề gì đâu ạ." Hình Chiêu Chiêu giả vờ không biết, nói.

Hác Tú Ninh cười ha hả, lắc đầu: "Xa thì không xa, ngồi xe đến đó chưa đến nửa tiếng."

"Từ đây đi về phía Tây, dưới chân núi có một cái hồ chứa nước, cháu biết chứ?" Bà nhìn vào ánh mắt ngây thơ của Hình Chiêu Chiêu, hỏi.

Hình Chiêu Chiêu gật đầu.

"Chỗ đó vốn là một ngôi làng, tên là Tiểu Cao Trang, chính là nơi bà từng sống, vì để xây hồ chứa nước nên đã bị ngập hoàn toàn rồi, không thể quay về được nữa." Hác Tú Ninh nói.

Hình Chiêu Chiêu lúc này mới làm bộ vỡ lẽ: "Hóa ra đó chính là Tiểu Cao Trang ạ. Cháu có biết chỗ đó, nghe người lớn trong nhà kể, nhà cháu có một bà cô họ lấy chồng về Tiểu Cao Trang, nhưng mà là chuyện mấy chục năm trước rồi, không biết bà Hác có nhận ra không."

"Ồ? Nói nghe thử xem nào. Tuy bà đã hơn bảy mươi rồi, nhưng nếu cháu nhắc chuyện trăm năm trước thì bà chịu, chứ chuyện mấy chục năm gần đây thì chắc bà vẫn biết." Hác Tú Ninh cười nói.

Hình Chiêu Chiêu "nghiêm túc" suy nghĩ một chút rồi nói: "Cháu nhớ là, bà cô nhà cháu hình như gả cho nhà họ Hình ở thôn Liễu Loan, sinh được bà cô họ gả về Tiểu Cao Trang chắc là họ Hình. Đúng rồi, tên là Hình Chiêu Chiêu, lấy một người trong thôn các bà họ Cao, đi lính, sinh được ba đứa con..."

Hác Tú Ninh nghe đến đây, nụ cười trên mặt vụt tắt.

Bà bật dậy, nhìn chằm chằm Hình Chiêu Chiêu, sắc mặt có chút u ám, hỏi: "Cháu họ Lâm?"

Hình Chiêu Chiêu thấy Hác Tú Ninh đột nhiên biến sắc thì ngơ ngác, lần này là ngơ ngác thật, không phải diễn.

"Vâng ạ." Cô gật đầu.

Mẹ cô họ Lâm, bên nhà nội cô đã không còn họ hàng gì nữa, người thân mà cô có thể mượn danh nghĩa chỉ có bên nhà ngoại thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc