Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 27: Tiện Tay Làm Tròn Số.

Cài Đặt

Chương 27: Tiện Tay Làm Tròn Số.

Ra khỏi đồn cảnh sát, Hình Chiêu Chiêu cảm ơn Cao Dương: "Cảm ơn cậu, cậu Cao, lần này nếu không có cậu, tôi e là không thoát thân dễ dàng như vậy."

Cao Dương không để bụng, cười nói: "Chị Hình khách sáo rồi, tôi vừa nghe Liên Chu kể lại, lần này nếu không nhờ chị, không chỉ thằng bé mà cả Phồn Tinh và Hiểu Nguyệt cũng sẽ gặp họa theo."

Nói xong, anh ta giơ tay cốc một cái rõ kêu vào đầu Cao Liên Chu đang đứng bên cạnh.

Tiếng "cốp" vang lên, âm lượng không hề nhỏ.

Cao Liên Chu đau điếng, ôm đầu, rú lên một tiếng "á", nhưng chỉ dám giận mà không dám nói, ai bảo lần này cậu đuối lý chứ.

"Tình cờ thôi." Hình Chiêu Chiêu nói.

"Đúng rồi, có phải trước đây chị Hình từng đến công trường khách sạn Chiêu Hồng bê gạch không?" Cao Dương hỏi.

Hình Chiêu Chiêu ngạc nhiên nhìn Cao Dương: "Sao cậu biết?"

Cao Dương sửng sốt một chút nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, cười nói: "Có thể kiếm được số tiền đó trong hai tiếng đồng hồ, cũng là bản lĩnh của chị Hình mà."

Cao Liên Chu tò mò sán lại gần: "Chị tiên nữ làm hai tiếng kiếm được bao nhiêu tiền?"

Hình Chiêu Chiêu kiêu hãnh giơ ba ngón tay lên: "3000 tệ."

Cao Liên Chu: "..."

"Xì, tiền tiêu vặt một ngày của em còn nhiều hơn 3000 tệ." Cao Liên Chu nói.

Hình Chiêu Chiêu: "..."

Thằng nhóc này hơi ngứa đòn rồi đấy.

Hình Chiêu Chiêu mặt không cảm xúc quay sang nhìn Cao Dương: "Tuy nhà cậu rất nhiều tiền nhưng giáo dục vẫn phải chú trọng, nếu không thì cơ nghiệp lớn thế này giao vào tay nó, nó phá sạch sành sanh cho mà xem."

Cao Dương liếc nhìn Cao Liên Chu, gật đầu đầy đồng cảm: "Chính xác."

Cao Liên Chu: "..."

Này, cậu vẫn còn đứng sờ sờ ở đây đấy nhé, có thể đừng nói xấu cậu ngay trước mặt cậu như thế được không?

Cao Dương lập tức chuyển ánh mắt trở lại người Hình Chiêu Chiêu.

"Chị Hình hiện giờ có phải đang rất thiếu tiền không?" Anh ta hỏi, "Nếu cần giúp đỡ..."

Hình Chiêu Chiêu đại khái đoán được anh ta định nói gì, giơ tay ngăn lại: "Tôi đúng là thiếu tiền nhưng không thiếu đến mức như cậu nghĩ đâu, tôi có thể tự kiếm được, không cần người khác bố thí."

Cao Dương ngớ người, rồi nhanh chóng cười nói: "Chị Hình hiểu lầm rồi, ý của tôi là, nếu cần thiết, tôi có thể sắp xếp cho chị một công việc, dù sao thì so với việc đi làm thuê vặt vãnh khắp nơi, có một công việc ổn định vẫn hơn."

Hình Chiêu Chiêu hiểu ra, nhưng vẫn lắc đầu từ chối khéo: "Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng chắc không cần đâu, nhà tôi còn ba đứa trẻ, không thể vắng người lớn trong thời gian dài được."

"Có thể mang trẻ con theo mà, tìm một nhà trẻ phù hợp là được." Cao Dương nói.

Hình Chiêu Chiêu vẫn lắc đầu.

Cô cũng muốn lắm chứ nhưng đâu có mang con qua đây được.

"Cảm ơn cậu, nhưng bất tiện lắm, nên thôi." Hình Chiêu Chiêu nói.

Cao Dương thấy cô dường như có nỗi khổ khó nói nên cũng không tiện hỏi thêm, thấy cô đeo trên người lỉnh kỉnh đồ đạc bèn hỏi: "Mấy thứ này là gì vậy?"

"Đồ tôi mang từ nhà ra để bán." Hình Chiêu Chiêu nói.

"Gồm những gì thế?" Cao Dương tò mò hỏi.

Hình Chiêu Chiêu lấy từng thứ ra cho anh ta xem: "Mâm xôi rừng tìm thấy bên suối nước nóng trong núi, hạt dẻ rừng, táo gai rừng, nấm khô và rau rừng phơi khô nhà tự làm, còn cả thỏ rừng tôi tự bắt nữa."

"Trông có vẻ ngon đấy, tôi lấy hết nhé." Cao Dương nói.

Hình Chiêu Chiêu giật mình: "Hết á? Nhiều đồ thế này nhà cậu ăn hết được không?"

Cao Dương cười: "Nhà tôi đông người, hơn nữa đồ của chị nhiều loại để được lâu, không sợ hỏng, mua nhiều một chút để dành ăn dần cũng được."

Nghe anh ta nói vậy, Hình Chiêu Chiêu cũng không khách sáo nữa: "Vậy được, bán hết cho cậu đấy."

"Tổng cộng bao nhiêu tiền?" Cao Dương hỏi.

Hình Chiêu Chiêu bèn tính toán tỉ mỉ cho anh ta: "Tuy đây là lần đầu tôi ra ngoài bán hàng nhưng tôi đã tìm hiểu giá cả thị trường trước rồi. Đồ của tôi đều là hàng rừng 100%, không pha trộn, hơn nữa đã qua tuyển chọn kỹ càng, chất lượng thượng hạng, giá cả so với loại thường có đắt hơn một chút, nhưng đảm bảo tiền nào của nấy. Cậu xem nấm rừng khô này, 200 tệ một cân, rau rừng khô này 50 tệ một cân, còn cả hạt dẻ rừng này nữa..."

Tính đi tính lại tổng cộng chưa đến 4000 tệ.

"Tôi không có cái mã gì gì đó đâu, chỉ nhận tiền mặt thôi." Hình Chiêu Chiêu nói.

Cao Dương bèn đi ra ngân hàng rút tiền mặt cho cô.

"Gửi chị." Anh ta đưa một xấp tiền giấy màu đỏ qua.

Hình Chiêu Chiêu không nhận ngay: "Có tiền lẻ không? Tôi không có tiền thối lại đâu."

"Phần thừa coi như tiền boa." Cao Dương nói.

Hình Chiêu Chiêu không hiểu: "Tiền boa là gì?"

"Là tiền công chạy vặt chị mang đồ đến đây." Cao Dương giải thích.

"Ồ." Lần này Hình Chiêu Chiêu yên tâm thoải mái nhận lấy.

Nhưng vừa cầm vào, độ dày của xấp tiền hình như hơi sai sai.

"Cậu đưa thừa rồi phải không?" Hình Chiêu Chiêu hỏi.

"Không sao, tôi tiện tay làm tròn số ấy mà." Cao Dương nói.

Hình Chiêu Chiêu đếm kỹ lại, cả người trầm mặc.

Không phải chứ, cậu muốn làm tròn, làm tròn lên 4000 là được rồi, sao lại làm tròn lên tận 5000 thế?

Thực ra Cao Dương vốn định làm tròn lên một vạn cơ.

Nhân lúc Hình Chiêu Chiêu đang đếm tiền, Cao Dương nhanh chóng chuyển hết đồ lên xe, chuẩn bị chuồn, vừa ngồi vào ghế lái, kéo cửa xe thì thấy cửa bất động, nhìn lại thì thấy Hình Chiêu Chiêu đang giữ chặt cửa.

"Cậu đưa nhiều quá rồi." Hình Chiêu Chiêu nói.

Cao Dương: "..."

Anh ta biết ngay sẽ thế này mà.

"Phần còn lại coi như tiền cọc, lần sau chị có kiếm được món gì hiếm lạ nữa thì cứ tìm tôi." Cao Dương nghĩ ra một cách.

Hình Chiêu Chiêu ngẫm nghĩ một lát, buông tay đang giữ cửa xe ra, gật đầu đồng ý: "Nhà tôi còn cái tổ ong rừng nặng 20 cân, lần sau tôi mang đến cho cậu."

Cao Dương: "..."

Cũng không cần phải tính toán sòng phẳng đến thế đâu.

"Được thôi." Anh ta vẫn gật đầu đồng ý, tiện tay đưa một tấm danh thiếp qua, "Trên đó có số điện thoại của tôi, có việc gì cứ gọi."

"Được." Hình Chiêu Chiêu gật đầu nhận lấy.

Danh thiếp còn chưa cầm chắc tay, Cao Liên Chu bỗng nhiên thò đầu qua giật lấy, tìm một cái bút, nhanh chóng viết thêm một dãy số lên đó: "Đây là số điện thoại của em, chị tiên nữ nhớ sau này cũng phải tìm em đấy nhé."

Hình Chiêu Chiêu: "..."

Cái đó thì không cần đâu.

Cao Dương lái xe rời đi.

Sau đó, Hình Chiêu Chiêu cất kỹ tiền và danh thiếp, quay trở lại con phố lúc đầu cô đến.

Mấy ông cụ vẫn còn ở đó, thấy Hình Chiêu Chiêu tay không quay lại, cái gùi trên lưng vẫn còn nhưng đã trống rỗng, kinh ngạc hỏi: "Đồ của cháu đâu? Không phải bị tịch thu hết rồi chứ?"

Hình Chiêu Chiêu lắc đầu: "Có người mua mất rồi ạ."

"Mua hết luôn á?" Mấy ông cụ đều vẻ mặt khó tin.

Hình Chiêu Chiêu gật đầu: "Hết sạch ạ."

Mấy ông cụ lập tức tiếc hùi hụi.

"Tôi còn đang định mua một ít, mâm xôi rừng đó trông ngon thật, cháu trai tôi chắc chắn sẽ thích."

"Chỗ nấm khô kia cũng được đấy, lúc hầm canh bỏ vào một ít thì thơm phải biết."

"Tiếc quá, tiếc quá..."

Hình Chiêu Chiêu nhìn về phía chỗ bà cụ giống Tú Ninh đứng lúc trước, vẫn không thấy người đâu.

"Các bác ơi, cho cháu hỏi thăm chút chuyện được không ạ?" Cô nhìn mấy ông cụ, hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc