Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 24: Lại Gặp Cao Liên Chu.

Cài Đặt

Chương 24: Lại Gặp Cao Liên Chu.

Đồ bắt bừa trên núi, sao lại thành động vật được bảo vệ rồi?

Hình Chiêu Chiêu không hiểu nhưng cô biết bác trai chắc chắn sẽ không lừa cô.

Cô không muốn ngồi tù.

Hình Chiêu Chiêu lập tức nhìn ông cụ: "Bác ơi, bác xem đống này có cái nào bác cần không? Cháu bán rẻ cho."

Bán xong cô còn phải mau chóng về nhà, tránh bị tóm.

"Để tôi xem nào." Ông cụ ghé sát vào xem.

Mấy ông cụ khác cũng xúm lại chọn lựa: "Mâm xôi rừng này được đấy, là hàng hiếm, tôi lấy một ít."

"Tôi cũng lấy một ít..."

Mấy ông cụ đang chọn đồ thì Hình Chiêu Chiêu bỗng nhìn thấy đầu phố phía trước có hai viên cảnh sát đang đi tới, đầu óc cô lập tức nổ "ong" một tiếng.

Không xong rồi, sắp bị bắt đi tù rồi.

Hình Chiêu Chiêu vội vàng luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc, chuẩn bị bỏ chạy.

Mấy ông cụ đang chọn hăng say, thấy thế thì cuống lên: "Ê ê ê, tôi còn chưa chọn xong mà."

"Hôm nay cháu không bán nữa." Hình Chiêu Chiêu cuống quýt nói.

"Hả? Tại sao?" Mấy ông cụ khó hiểu.

Hình Chiêu Chiêu căng thẳng ngước mắt nhìn hai viên cảnh sát đang đi tuần tra về phía bên này.

Hai viên cảnh sát cũng vừa vặn nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hình Chiêu Chiêu chột dạ, ánh mắt láo liên, theo bản năng lảng tránh tầm mắt của họ.

Hai viên cảnh sát đồng loạt nheo mắt lại.

Xác nhận qua ánh mắt, hình như có vấn đề.

"Cô kia..." Họ gọi một tiếng.

Hình Chiêu Chiêu cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại, đeo đồ lên vai, xoay người bỏ chạy.

Hai viên cảnh sát: "..."

Nếu lúc trước chỉ là nghi ngờ, cảm thấy hơi giống, thì lần này họ khẳng định rồi, cô gái này chắc chắn có vấn đề, nếu không thì cô ta chạy làm gì?

"Đứng lại." Hai viên cảnh sát lập tức quát lớn, đuổi theo.

Đứng lại? Đứng lại để các anh bắt à? Cô đâu có ngốc.

Hình Chiêu Chiêu vắt chân lên cổ mà chạy như bay.

"Đứng lại, có nghe không, cái cô đeo gùi sau lưng kia." Cảnh sát vừa đuổi theo vừa gọi.

Hình Chiêu Chiêu: "..."

Hình Chiêu Chiêu vừa chạy, vừa tháo cái gùi đang đeo sau lưng xuống, ôm chặt vào trong lòng.

Bây giờ cô không phải là người "đeo gùi sau lưng" nữa rồi nhé.

Cảnh sát: "..."

Không phải chứ, lại còn có kiểu nước đi này nữa hả?

Nhưng mà, vóc dáng cô ta nhỏ bé thế kia, lại còn mang vác nhiều đồ như vậy, sao có thể chạy nhanh thế được nhỉ?

Một người chạy, hai người đuổi.

Chạy trối chết qua hai con phố, thế mà vẫn không đuổi kịp.

Hai viên cảnh sát đều là người mới tốt nghiệp trường cảnh sát, tự tin thể lực không tồi, vậy mà lúc này đuổi theo đến mức hoài nghi nhân sinh.

Không phải chứ, cô chạy kiểu gì thế hả?

Hình Chiêu Chiêu chạy đằng trước cũng dở khóc dở cười.

Rốt cuộc là muốn đuổi đến bao giờ? Cô chẳng qua chỉ bắt một con gà rừng thôi mà? Cũng chưa có làm thịt, vẫn còn sống nhăn, có thể thả đi bất cứ lúc nào, đâu tính là tội ác tày trời đâu chứ? Tại sao cứ nhất định phải bắt cô đi tù? Nhà cô còn ba đứa con phải nuôi nữa.

Hình Chiêu Chiêu vừa tủi thân, vừa tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước, tốc độ không hề giảm sút.

Bị bắt là phải đi tù đấy, có thể chậm được sao? Không thể chậm được.

Phía trước lại chạy đến cuối một con phố, Hình Chiêu Chiêu cũng chẳng biết đường, cứ chọn bừa một hướng rồi chạy vào.

Chưa chạy được bao xa thì thầm kêu không ổn.

Phía trước không biết xảy ra chuyện gì, một đám người đang vây quanh, chặn kín cả đường đi.

Bước chân Hình Chiêu Chiêu khựng lại, do dự xem có nên quay đầu lại, nhân lúc cảnh sát chưa tới thì đổi hướng khác chạy hay không.

Cô quay đầu nhìn về phía sau.

Không kịp nữa rồi, cảnh sát đã đuổi tới nơi.

Hết cách rồi, đành phải tiếp tục chạy về phía trước thôi.

Hình Chiêu Chiêu vừa tiếp tục chạy, vừa hét lớn với đám người đang chặn đường phía trước: "Tránh ra, tránh ra, đừng có cản đường."

Đám người chặn đường phía trước đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Hình Chiêu Chiêu bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đó.

Cao Liên Chu.

Cao Liên Chu lúc này không ở cùng chú út của cậu, bên cạnh lại có hai cô bé trạc tuổi cậu, trông giống hệt nhau.

Không biết xảy ra chuyện gì, bọn họ đang bị một đám người vây ở giữa, lôi kéo không cho đi.

"Chị tiên nữ?" Cao Liên Chu nhìn thấy Hình Chiêu Chiêu, vẻ mặt đầy kinh hỉ, thậm chí suýt chút nữa mừng phát khóc.

Chị tiên nữ không hổ là chị tiên nữ của cậu, lần nào cũng xuất hiện bất ngờ để giải cứu cậu vào lúc nguy nan.

Nghe Cao Liên Chu gọi "chị tiên nữ", những người vây quanh, thậm chí cả hai cô bé đi cùng cậu, đều không nhịn được ngạc nhiên nhìn về phía Hình Chiêu Chiêu đang chạy như điên tới. Trừ một cô bé lộ ra vẻ mặt có chút hứng thú, những người khác đều đồng loạt lộ vẻ ghét bỏ.

Chị tiên nữ á? Đây chẳng phải là một cô gái nhà quê sao? Còn trẻ thế kia sao mắt đã mù rồi?

Những người xung quanh nhìn lướt qua rồi thu hồi ánh mắt, cũng chẳng có ý định nhường đường, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Cao Liên Chu và hai cô bé kia.

"Mau trả tiền, mẹ mày không dạy mày mua đồ là phải trả tiền à?"

Đây là vấn đề tiền nong sao? Cậu đâu có thiếu tiền.

Cao Liên Chu tức anh ách: "Bọn tôi đã nói rồi, không lấy nữa, dựa vào đâu mà bắt trả tiền."

Cao Liên Chu tủi thân muốn chết, đều tại cái tay cậu ngứa ngáy.

Hiếm hoi lắm mới có ngày cuối tuần, đưa hai cô em họ bên nhà cô đi chơi, thấy ven đường có bán loại bánh cắt (người bán dùng dao to cắt từ khối bánh lớn), tuy trên mạng có đủ loại lời đồn không hay về món này, nhưng lần đầu tiên thấy ngoài đời thực, cậu ngứa tay chỉ trỏ một cái, bảo lấy một ít, không ngờ lại gặp chuyện thật.

Thực ra cậu cũng túng rồi, định nhận xui xẻo trả tiền cho xong, dù sao người ta đông thế kia, còn rừng xanh lo gì không có củi đốt.

Nhưng mà bây giờ cậu không sợ nữa, cậu có chị tiên nữ rồi.

Cao Liên Chu nhìn Hình Chiêu Chiêu đã chạy xộc đến trước mặt: "Chị tiên nữ cứu mạng."

Hình Chiêu Chiêu sa sầm mặt mày, trực tiếp đấm một cú vào mặt gã đang túm cổ áo Cao Liên Chu.

Thực ra cô chẳng có ý định cứu mạng gì sất, chỉ là cô đang chạy trốn, bọn họ cản đường thôi.

Gã kia rú lên một tiếng "á", buông Cao Liên Chu ra.

Xung quanh im lặng trong giây lát, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, dường như không dám tin một cô thôn nữ gầy gò ốm yếu lại thực sự dám động thủ.

"Còn ngẩn ra đấy làm gì? Đánh nó." Không biết ai quát lớn một tiếng.

Đám người vốn đang ngây ra đó lập tức hành động, lao vào vây đánh Hình Chiêu Chiêu.

Hồi Hình Chiêu Chiêu theo quân, từng thấy Cao Minh Thành dạy hai đứa nhỏ võ phòng thân, cô cũng học theo được vài chiêu mèo cào, tuy không biết nhiều, không có tác dụng lớn lắm về kỹ thuật, nhưng cô có sức khỏe nha, một lực phá mười chiêu.

Cô mặt không cảm xúc nhìn đám người đang vây tới, một quyền đấm một tên, sau đó túm lấy, ném văng ra ngoài, lại một quyền đấm tên nữa, túm lấy, ném đi.

Kẻ nào cản đường chạy trốn của cô, cút hết cho cô.

Đánh càng lúc càng thuận tay, bỗng nhiên cảm thấy phía sau có người tóm lấy vai mình, cô không hề suy nghĩ, xoay người đấm thẳng một quyền vào hốc mắt kẻ đó.

Đợi đến khi nhìn rõ bộ cảnh phục trên người kẻ đó, toàn thân Hình Chiêu Chiêu cứng đờ ngay tức khắc, nắm đấm đang siết chặt cũng run lên bần bật.

Xong đời rồi, cô đánh cảnh sát rồi, lần này có phải là ngồi tù mọt gông luôn không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc