Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xung quanh lúc này hoàn toàn tĩnh lặng.
Nhìn thấy cảnh sát, tất cả mọi người đều ngoan ngoãn hẳn lại.
Cảm nhận chiếc "vòng bạc" lạnh lẽo đeo vào tay, Hình Chiêu Chiêu rũ đầu xuống đầy bất lực.
Thế là xong đời rồi.
"Đưa tất cả về đồn."
Tại cục cảnh sát, trong phòng thẩm vấn, anh chàng cảnh sát với một bên mắt thâm quầng như gấu trúc đang lấy lời khai của Hình Chiêu Chiêu.
"Họ tên."
"Hình Chiêu Chiêu."
"Tuổi."
"28."
Anh cảnh sát ngạc nhiên nhìn cô một cái.
Cô ấy thế mà đã 28 tuổi rồi!
"Số Căn cước công dân."
Hình Chiêu Chiêu sửng sốt.
Căn cước công dân là cái thứ gì?
"Không... không..." Cô ấp úng, "Tôi không nhớ."
Anh cảnh sát nhíu mày: "Số căn cước mà cũng không nhớ?"
Hình Chiêu Chiêu bày ra vẻ mặt đờ đẫn: "Đầu óc tôi hơi chậm chạp, không nhớ được."
Anh cảnh sát nhìn cô: "..."
Trông có giống chậm chạp đâu.
"Ngày tháng năm sinh." Anh cảnh sát hỏi tiếp.
"Một chín bốn..." Hình Chiêu Chiêu theo bản năng buột miệng nói ra, nhưng lời còn chưa dứt, cô chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Năm nay là năm 2025, cô 28 tuổi, vậy phải sinh năm bao nhiêu nhỉ?
Cô lẩm nhẩm tính toán trên đầu ngón tay, rồi nhìn anh cảnh sát: "Ngày 19 tháng 11 năm 1997."
Anh cảnh sát: "..."
Đúng là có vẻ không thông minh lắm thật.
"Địa chỉ nhà." Anh cảnh sát tiếp tục hỏi.
"Nhà họ Hình, cuối thôn Liễu Loan." Hình Chiêu Chiêu nói.
Tiểu Cao Trang đã bị ngập nước rồi, nói ra dễ bị lộ, nên cô dùng địa chỉ nhà mẹ đẻ. Tuy rằng từ sau khi bố mẹ qua đời, anh trai vào quân đội, cô cũng đi lấy chồng, lại trôi qua bao nhiêu năm rồi, ngôi nhà cũ chắc cũng chẳng còn nữa, nhưng cũng không sao, lừa cho qua chuyện là được.
Anh cảnh sát quả nhiên không nghi ngờ gì.
Hỏi xong tình hình cơ bản, anh nghiêm mặt nhìn Hình Chiêu Chiêu, hỏi: "Vừa nãy tại sao lại bỏ chạy?"
Hình Chiêu Chiêu: "??"
Hình Chiêu Chiêu ngơ ngác: "Chẳng phải các anh đuổi theo tôi trước sao? Tôi thấy các anh đuổi nên tôi mới chạy mà."
Anh cảnh sát: "??"
Anh cảnh sát nhíu mày: "Không phải cô chạy trước sao? Cô không chạy thì chúng tôi đuổi theo làm gì?"
Hai người mắt trừng mắt, nhìn nhau trân trân, nhất thời không ai nói được lời nào.
Không lẽ... là một sự hiểu lầm tai hại?
Vậy anh đuổi theo xa như thế, còn bị đấm tím một bên mắt, có oan ức không chứ?
Sắc mặt anh cảnh sát có chút khó coi, im lặng một lát, vẫn chưa từ bỏ ý định mà hỏi tiếp: "Vừa nãy cô làm gì ở con phố đó?"
"Bán đồ rừng thôi ạ, đều là tôi tự tay hái trong núi, không tin anh có thể đi hỏi mấy bác trai ở cùng tôi lúc đó." Hình Chiêu Chiêu nói. Còn chuyện con gà rừng, bọn họ không nhắc tới, cô cũng không nói, coi như không tồn tại.
Anh cảnh sát: "..."
Đúng là hiểu lầm thật rồi.
Anh cảnh sát cạn lời nhìn Hình Chiêu Chiêu: "Lần sau đừng có hễ thấy chúng tôi là bỏ chạy."
Hình Chiêu Chiêu bĩu môi, lí nhí nói: "Thế lần sau các anh cũng đừng hễ thấy tôi chạy là đuổi theo."
Anh cảnh sát: "..."
Mới vào nghề, vẫn là chưa đủ kinh nghiệm thực chiến.
Lúc đưa Hình Chiêu Chiêu ra khỏi phòng thẩm vấn, anh cảnh sát còn giáo dục cô: "Đã là làm ăn buôn bán đàng hoàng thì lần sau đừng có thấy chúng tôi là chạy, cứ làm như có tật giật mình ấy."
Hình Chiêu Chiêu liên tục vâng dạ: "Vâng, vâng, vâng..."
Cao Liên Chu vẫn luôn đợi Hình Chiêu Chiêu ở đại sảnh bên ngoài, thấy cô cuối cùng cũng ra, vội vàng đón lấy: "Chị tiên nữ, chị không sao chứ? Bọn họ không làm gì chị chứ? Đừng sợ, em đã liên lạc với chú út rồi, chú em đang trên đường tới đây. Bọn họ mà dám làm gì chị, nhà em có cả một đoàn luật sư, kiện chết bọn họ."
Anh cảnh sát: "..."
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Có thể đừng phức tạp hóa vấn đề đơn giản lên được không?
Hình Chiêu Chiêu vỗ một cái vào người cậu, cười trừ với anh cảnh sát: "Ngại quá, trẻ con không hiểu chuyện."
Anh cảnh sát cũng nhìn ra được, không thèm chấp nhặt cậu ta, nhìn thẳng vào Hình Chiêu Chiêu nói: "Không còn chuyện gì nữa, cô có thể đi bất cứ lúc nào."
"Vâng vâng." Hình Chiêu Chiêu rối rít đáp lời, xoay người đi lấy đồ đạc của mình, tất cả đều được đặt ở một góc đại sảnh, dù sao thì ở cục cảnh sát cũng chẳng ai dám trộm.
Cao Liên Chu lẽo đẽo đi theo bên cạnh cô, hỏi: "Chị tiên nữ, chị không sao rồi chứ."
"Ừ, không sao rồi." Hình Chiêu Chiêu trả lời qua loa, hỏi lại, "Còn cậu?"
"Em là người bị hại mà, đương nhiên không sao. Nhưng mà mấy tên kia thì có chuyện lớn rồi." Nhắc đến đám người vây chặn mình, Cao Liên Chu vẻ mặt đầy hưng phấn.
"Lần này lại nhờ chị cứu em, chị tiên nữ, nếu không thì em chắc chắn bị ăn đòn rồi." Cao Liên Chu kích động nói với Hình Chiêu Chiêu.
"Tình cờ thôi." Hình Chiêu Chiêu nói, có chút khó hiểu quay đầu nhìn Cao Liên Chu một cái, "Sao lần nào gặp cậu, cậu cũng đang gặp chuyện thế?"
Đúng là đứa trẻ xui xẻo.
Cao Liên Chu gãi đầu: "Em cũng không biết nữa."
"Lẽ nào là ông trời muốn chúng ta gặp nhau?" mắt cậu sáng rực nhìn Hình Chiêu Chiêu.
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Hình Chiêu Chiêu: "..."
Nói đúng một nửa rồi đấy, cô đúng là từng sống ở cái thôn đó, chỉ là chưa chết thôi.
Nhưng mà, cô ở thế giới này có lẽ thật sự đã chết rồi.
Nói thế thì bọn họ cũng không sai.
Hình Chiêu Chiêu không nhịn được giật giật khóe miệng, tùy tiện trả lời Cao Liên Chu cho qua chuyện: "Nghĩ gì thế, tôi mà là ma nữ thì cậu chạm được vào người tôi chắc?"
"Em cũng nói với chú út như thế, em ôm cả đùi chị rồi, sao chị có thể là ma được chứ." Cao Liên Chu nói.
Đi theo sau lưng Cao Liên Chu là hai cô bé có ngoại hình giống hệt nhau, nghe vậy, cả hai đồng loạt lộ ra biểu cảm kinh ngạc y như nhau, nhìn về phía Cao Liên Chu.
Một trong hai cô bé trông có vẻ hoạt bát hơn, chạy vài bước đến bên cạnh Cao Liên Chu, hứng thú hỏi: "Ôm đùi gì cơ? Anh họ kể em nghe với."
Cao Liên Chu cũng không giấu giếm dáng vẻ nhát cáy của mình lúc đó, kể lại vắn tắt vài câu cho cô bé nghe.
Cô bé mắt sáng lấp lánh nhìn Hình Chiêu Chiêu: "Con lợn rừng nặng mấy trăm cân mà cũng nhấc bổng lên được ạ? Chị tiên nữ giỏi quá đi mất. Sức của em cũng lớn lắm, nhưng chưa lớn đến mức đó."
Hình Chiêu Chiêu nhìn cô bé một cái, sửng sốt, bất ngờ cảm thấy có chút quen mặt.
Cao Liên Chu giới thiệu với Hình Chiêu Chiêu: "Đây là em họ bên nhà cô của em, Hạ Phồn Tinh, người kia là Hiểu Nguyệt. Phồn Tinh cũng giống chị tiên nữ, trời sinh có sức khỏe hơn người đấy ạ. Nghe ông cậu của em nói, à, chính là anh trai của bà cố em, bảo là di truyền từ bà cố đấy ạ, cả nhà có mỗi mình em ấy được thế."
Hình Chiêu Chiêu có chút bất ngờ, không nhịn được lại nhìn Hạ Phồn Tinh thêm lần nữa: "Vậy thì trùng hợp thật, chị cũng là trời sinh đấy."
"Thật ạ? Vậy xem ra em với chị tiên nữ cũng có duyên lắm đấy." Hạ Phồn Tinh cười híp mắt nói.
Bên cạnh, Hạ Hiểu Nguyệt nhân lúc không ai chú ý, bĩu môi ghét bỏ, lầm bầm một câu rất nhỏ: "Như người rừng ấy, chẳng biết có gì hay mà vui với vẻ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










