Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm hôm khuya khoắt, đại đội trưởng Cao đang ngủ ngon giấc thì bỗng nhiên bị tiếng gõ cửa dồn dập làm thức giấc.
"Có chuyện gì thế?"
Ông vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài.
Vừa mở cửa ra, ông liền thấy Hình Chiêu Chiêu đang đứng một mình bên ngoài.
Đại đội trưởng Cao cau mày, hỏi: "Nửa đêm nửa hôm thế này, vợ Minh Thành qua đây làm gì vậy?"
"Vừa nãy có trộm đột nhập vào nhà tôi, tôi bắt được người rồi, mang sang đây giao cho đại đội trưởng." Hình Chiêu Chiêu nói.
Vợ đại đội trưởng Cao là thím Cao cũng vừa khoác áo đi ra, nghe thấy vậy liền giật mình: "Cái gì? Có trộm á? Lại còn dám mò vào tận nhà cô à? Đâu? Để tôi xem nào."
Nói xong, thím Cao liền ló đầu ra ngoài nhìn ngó, nhưng ngoại trừ Hình Chiêu Chiêu ra thì chẳng thấy ai khác.
"Trộm đâu? Không phải bảo là bắt được người rồi sao?" Bà nhìn Hình Chiêu Chiêu với vẻ mặt mờ mịt, hỏi.
Hình Chiêu Chiêu giật mạnh sợi dây thừng trong tay.
Chỉ nghe "soạt" một tiếng, một chuỗi người lần lượt xuất hiện trước mặt vợ chồng đại đội trưởng Cao.
Đại đội trưởng Cao và thím Cao trợn tròn mắt, ngây người ra nhìn.
"Cái... cái... cái này... sao mà lắm người thế?" Thím Cao run run ngón tay chỉ vào chuỗi người kia, kinh ngạc đến mức nói năng lộn xộn.
Điều làm bà kinh ngạc hơn cả là Hình Chiêu Chiêu, nhiều người thế này mà cô ấy lại bắt được hết, còn xâu lại thành một chuỗi...
Thím Cao nhìn Hình Chiêu Chiêu với vẻ mặt không thể tin nổi.
Lúc trước thấy Hình Chiêu Chiêu đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Cao, bà đã biết vợ Minh Thành là người ghê gớm, người không thể nhìn bề ngoài, nhưng thật không ngờ cô ấy lại ghê gớm đến mức này.
Có chút... dọa người.
Ánh mắt thím Cao nhìn Hình Chiêu Chiêu bất giác mang theo một tia sợ hãi và xa cách.
Hình Chiêu Chiêu nhận ra điều đó nhưng cũng chẳng mấy để tâm.
Cô muốn chính là hiệu quả này.
Đừng ai đến chọc vào cô, nếu không hậu quả tự chịu.
Sắc mặt đại đội trưởng Cao có chút khó coi.
Ông đếm thử, tổng cộng chín người, còn nhìn thấy ba gương mặt quen thuộc trong đó, hai người là người trong thôn mình. Nhìn qua là biết đám người này có âm mưu từ trước, cố tình chọn lúc người ta cô nhi quả phụ. Cũng may là vợ thằng Minh Thành có sức khỏe, không dễ chọc, khiến bọn chúng đá trúng thiết bảng, chứ nếu đổi lại là người khác...
Đại đội trưởng Cao không dám tưởng tượng hậu quả.
Ông nghiêm mặt nhìn Hình Chiêu Chiêu, nói: "Vợ Minh Thành yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng."
Hình Chiêu Chiêu gật đầu: "Làm phiền đại đội trưởng rồi."
"Nhưng mà, giờ cũng nửa đêm rồi, không tiện xử lý, tôi nhốt người ở văn phòng đại đội trước, đợi mai trời sáng rồi tính tiếp, cô thấy thế nào?" Đại đội trưởng Cao hỏi.
"Đã giao cho đại đội trưởng rồi thì mọi chuyện do bác quyết định là được ạ." Hình Chiêu Chiêu nói.
"Có điều, mai tôi còn phải vào núi sớm, chắc không đến được, người xử lý thế nào bác cứ quyết là được. Nhưng có chuyện này tôi phải nói rõ trước, vừa nãy tôi có hỏi bọn họ rồi, bọn họ khai là Lưu Cẩu Tử thấy tôi hái được mâm xôi rừng trong núi nên nghi ngờ tôi còn có nhân sâm, đến nhà tôi để trộm sâm. Nhưng tôi thật sự chỉ hái được mâm xôi thôi, không có nhân sâm đâu, mong là đến lúc đó đừng ai đồn bậy bạ, gây hiểu lầm không đáng có." Hình Chiêu Chiêu nói tiếp.
Hình Chiêu Chiêu quay đầu nhìn đại đội trưởng Cao: "Đại đội trưởng còn chuyện gì ạ?"
Đại đội trưởng Cao chỉ vào chuỗi người dưới đất: "Có thể giúp tôi kéo đám người này đến văn phòng đại đội được không?"
Một mình ông kéo không nổi, lại muốn dạy cho đám người này một bài học nên không muốn cởi trói cho bọn chúng sớm như vậy.
Hình Chiêu Chiêu còn tưởng chuyện gì to tát, lập tức gật đầu: "Được ạ."
Giúp đại đội trưởng Cao kéo cả chuỗi người đến nhốt ở văn phòng đại đội xong, Hình Chiêu Chiêu mới về nhà, vội vàng đi ngủ để mai còn dậy sớm.
Sáng hôm sau thức dậy, ăn sáng xong xuôi, Hình Chiêu Chiêu thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi sang bên kia cánh cửa. Trước khi đi, cô đặc biệt dặn dò hai đứa nhỏ: "Nếu có người đến gõ cửa thì nói mẹ không có nhà, ai cũng không được mở cửa cho vào nhé."
Hồng Vũ suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Bà Hác đến cũng không mở ạ?"
Hình Chiêu Chiêu: "..."
"Bà Hác đến thì mở được." Hình Chiêu Chiêu nói rồi dừng lại một chút, bổ sung thêm: "Nhưng mà phải canh giờ đấy, tầm trưa mẹ sắp về thì xuống hầm gọi mẹ một tiếng, đừng để lộ chuyện."
"Dạ, tụi con nhớ rồi." Hai đứa trẻ đồng thanh gật đầu.
Hình Chiêu Chiêu đeo gùi lên vai, bên trong có hai túi vải, một túi đựng hạt dẻ, một túi đựng táo gai, chiếc gùi cao gần nửa người bị nhét chặt cứng. Một tay cô xách cái làn đựng mâm xôi rừng, tay kia xách hai túi vải nặng trịch đựng nấm khô và rau rừng phơi khô. Một con gà rừng và hai con thỏ rừng vẫn còn sống bị trói chân, xâu vào một sợi dây vắt vẻo trên vai, cả người cô lỉnh kỉnh đồ đạc.
Khi cô xuất hiện trở lại con phố nơi đã gặp ông cụ lần trước và chứng kiến cảnh náo nhiệt nhà Tú Ninh, những ông bà cụ đang đánh cờ, chơi bài, tập thể dục trên phố đều đồng loạt quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.
Chưa từng thấy ai trên người lại treo được nhiều đồ như thế.
Hình Chiêu Chiêu nhanh chóng nhìn quanh một lượt.
Cô không nhìn thấy bà cụ có dáng vẻ giống Tú Ninh ở chỗ náo nhiệt hôm trước.
Cũng phải, chuyện náo nhiệt như thế đâu thể ngày nào cũng có được.
Tuy nhiên, cô vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, cô vẫn muốn sớm tìm được Tú Ninh để hỏi thăm về ba đứa con của mình.
Cô nhìn thấy ngay ông cụ đã gặp lần trước, vẫn ở chỗ cũ, ông đang đánh bài với mấy ông cụ khác.
Như gặp được người thân, Hình Chiêu Chiêu lập tức chạy tới: "Bác ơi."
Ông cụ nhìn thấy cô thì giật mình: "Cháu lại đến à? Sao lần này mang nhiều đồ thế? Cháu cũng khiếp thật đấy, thồ được bao nhiêu là thứ."
"Thì lần trước bác bảo đồ rừng ở đây dễ bán mà, cháu mang hết những gì ở nhà có đi đấy." Hình Chiêu Chiêu vừa nói vừa giới thiệu từng món, "Trong gùi của cháu có hạt dẻ với táo gai rừng mới hái, trong làn này là mâm xôi rừng..."
"Mùa này mà còn có mâm xôi rừng á, cô lừa ai thế?" Một ông cụ không tin.
"Thật mà bác, cháu tìm được một cái suối nước nóng trong núi, mâm xôi mọc đầy quanh đấy, cháu còn lấy được cả tổ ong rừng nữa, nhưng nhiều đồ quá, lần này không mang hết được." Hình Chiêu Chiêu nói.
"Tổ ong rừng là đồ tốt đấy, lần sau mang đến cho tôi, tôi mua." Một ông cụ khác nói.
"Vâng ạ." Hình Chiêu Chiêu đáp lời, rồi tiếp tục giới thiệu, "Còn nữa, túi này là nấm khô, túi này là rau rừng phơi khô, nhà tự phơi, ngon lắm ạ, các bác có muốn mua một ít không?"
"À còn nữa, còn nữa, một con gà rừng, hai con thỏ rừng, đều còn sống cả, tươi roi rói luôn, các bác có lấy không?" Hình Chiêu Chiêu hào hứng nhìn các ông cụ.
Bỗng nhiên cô phát hiện ra, mấy ông cụ vừa nãy còn hứng thú nhìn đồ của cô, giờ lại nhìn cô với ánh mắt khó tả.
Hình Chiêu Chiêu không hiểu: "Sao thế ạ?"
"Cô thật là có gan đi tù đấy." Ông cụ nói.
Hình Chiêu Chiêu: "??"
"Dạ... cháu... chắc cũng to gan... ạ?" Hình Chiêu Chiêu ấp úng, nhìn mấy ông cụ với vẻ không hiểu gì.
(Cô tưởng ông khen mình dũng cảm dám đi rừng sâu)
"Cô có biết gà rừng bây giờ là động vật được bảo vệ cấp quốc gia mức độ hai không hả?" Ông cụ chỉ vào con gà rừng đang treo trên vai cô, hỏi.
Hình Chiêu Chiêu ngơ ngác: "Nghĩa là sao ạ?"
"Nghĩa là gà rừng không được săn bắt, bắt là phải đi tù đấy." Ông cụ nói.
Hình Chiêu Chiêu như bị sét đánh ngang tai: "Cái gì cơ ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)