Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cót két."
Đại Mao và Nhị Mao đang canh gác ở đầu đường bỗng nghe thấy cửa chính của ngôi nhà phía sau mở ra, kỳ lạ quay đầu lại nhìn.
Sau đó, bọn hắn nhìn thấy một cánh tay thò ra từ trong cửa, vẫy vẫy bọn hắn.
Đúng lúc này, một cơn gió từ sau lưng thổi qua, lạnh thấu xương.
Cả hai cùng rùng mình một cái, từ từ quay đầu lại, nhìn nhau, đồng loạt trưng ra bộ mặt mếu máo.
Hình như có dự cảm chẳng lành...
Bọn hắn đồng loạt xoay người định bỏ chạy.
Bỗng nhiên, một đôi tay từ phía sau vươn tới, đè chặt lên vai bọn hắn.
Hai người lập tức cứng đờ, sợ đến mức không dám nhúc nhích, tiếp đó cảm thấy đũng quần nóng lên, ngay sau đó một mùi khai ngai ngái lan tỏa ra.
Thế mà lại sợ đến mức tè ra quần.
Hình Chiêu Chiêu nhíu mày ghét bỏ, túm lấy cổ hai tên đó, cho đầu chúng đập mạnh vào nhau kêu một tiếng "bộp".
Hai tên trợn trắng mắt, lăn quay ra ngất xỉu ngay tức khắc.
Hình Chiêu Chiêu túm lấy áo hai tên, kéo xềnh xệch vào trong, sau đó đóng cửa lại.
Tiếng động liên tiếp bên ngoài nhanh chóng đánh thức Hồng Phi và Hồng Vũ đang ngủ trong nhà.
Hai đứa nhỏ dụi đôi mắt ngái ngủ, từ trong phòng đi ra: "Mẹ ơi, có chuyện..."
Lời còn chưa nói hết, nhìn thấy người nằm la liệt đầy đất bên ngoài, hai đứa nhỏ lập tức ngẩn người.
"Mẹ, chuyện này là sao thế ạ?" Hai đứa vội vàng chạy đến bên cạnh Hình Chiêu Chiêu, lo lắng hỏi.
Hình Chiêu Chiêu thản nhiên nói: "Không sao đâu, chỉ là có mấy tên trộm vặt ghé thăm thôi."
Mấy tên?
Hai đứa nhỏ nhanh chóng đếm đếm.
Đâu phải chỉ có vài tên, là rất nhiều tên đấy chứ.
"Đại Phi, xuống hầm ngầm lấy giúp mẹ sợi dây thừng dài lên đây, càng dài càng tốt. Tiểu Vũ Mao, xuống bếp múc cho mẹ gáo nước, lát nữa đợi mẹ trói gô bọn chúng lại rồi thì tạt cho tỉnh hết." Hình Chiêu Chiêu sai bảo.
"Dạ." Hai đứa nhỏ lập tức vâng dạ, trên mặt nở nụ cười hưng phấn, chạy đi làm việc.
Tổng cộng chín tên, Hình Chiêu Chiêu trực tiếp dùng một sợi dây thừng trói bọn hắn lại thành một chuỗi dài, sau đó để Hồng Vũ tạt nước cho tỉnh.
Trời mùa đông, lại là nửa đêm, bị nước lạnh tạt vào người, tất cả đều rùng mình tỉnh dậy, sau đó co ro cúm rúm tại chỗ vì lạnh.
Hình Chiêu Chiêu kéo một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Nói đi, đông người thế này đột nhiên chạy đến nhà tôi là muốn tìm cái gì?"
Không đợi những người khác lên tiếng, Lưu Cẩu Tử đảo mắt một vòng, mở miệng trước.
"Tìm cái gì là tìm cái gì chứ? Bọn tôi đâu có biết đây là nhà chị dâu họ đâu. Tôi nhớ chỗ này trước kia là nhà hoang, bọn tôi chỉ muốn tìm một chỗ để lén lút đánh vài ván bài, nhớ ra chỗ này nên mới tới. Ai mà biết chị dâu họ đã dọn vào ở rồi chứ." Lưu Cẩu Tử cố gắng giảo biện.
Dù sao thì cũng không thể thừa nhận bọn hắn đến ăn trộm, đánh chết cũng không nhận.
Những kẻ khác cũng hoàn hồn, vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng đúng đúng, chính là như vậy."
Hình Chiêu Chiêu trực tiếp đá một cước vào ống quyển của Lưu Cẩu Tử.
Lưu Cẩu Tử đau quá rống lên một tiếng "á".
Mặt Hình Chiêu Chiêu không đổi sắc, nói: "Mấy người kia trông lạ mặt, không phải người trong thôn, có thể không biết, chứ Lưu Cẩu Tử cậu thường xuyên chạy đến nhà cô cậu để ăn chực, cậu mà không biết à?"
Nói xong, cô lại chỉ vào hai tên người trong thôn còn lại: "Cho dù Lưu Cẩu Tử không biết, hai người các cậu lại không biết sao?"
Hai tên kia lập tức gục đầu xuống giả chết.
"Thành thật khai báo, nếu không, tôi sẽ tống cổ các người đến đội trị an, để họ đưa các người đi nông trường cải tạo." Hình Chiêu Chiêu đe dọa.
Vương Tiểu Phát đảo mắt, cố sức ngẩng đầu lên nhìn Hình Chiêu Chiêu, hỏi: "Chỉ cần bọn tôi thành thật khai báo, cô sẽ không đưa bọn tôi đến đội trị an chứ?"
Hắn không muốn đi chút nào.
Tuy bên đội trị an cũng có quan hệ của anh trai hắn nhưng hắn không muốn để anh trai biết mình lại gây họa.
"Anh cứ khai trước đã." Hình Chiêu Chiêu nói nước đôi.
Vương Tiểu Phát cứ tưởng cô đã đồng ý, lập tức kể hết đầu đuôi sự việc cho cô nghe.
Lưu Cẩu Tử ở bên cạnh muốn ngăn cản cũng không kịp.
Hình Chiêu Chiêu nhíu mày: "Nhân sâm? Tôi làm gì có nhân sâm? Ai nói với anh là tôi có nhân sâm?"
"Lưu Cẩu Tử." Vương Tiểu Phát không chút do dự bán đứng Lưu Cẩu Tử.
Lưu Cẩu Tử: "..."
"Em không nói là có, em chỉ nói là có thể thôi." Lưu Cẩu Tử cãi chày cãi cối.
Vương Tiểu Phát: "..."
Cái thằng tiểu nhân này.
Vương Tiểu Phát hận đến nghiến răng nghiến lợi, không khách khí bán đứng Lưu Cẩu Tử triệt để hơn:
"Tôi vốn định nói với anh trai tôi, bảo anh ấy đến mua lại của cô, cũng là Lưu Cẩu Tử nói nhà cô chỉ có một người phụ nữ với ba đứa trẻ con, không cần thiết phải tốn mấy trăm đồng tiền oan uổng đó."
Hình Chiêu Chiêu nhướng mày.
Lưu Cẩu Tử: "!!"
Lưu Cẩu Tử sắp tức chết, tiếp tục ngụy biện: "Đúng, là em nói câu đó, nhưng anh là đại ca, anh mới là người ra quyết định, đâu có trách em được."
Vương Tiểu Phát: "!!"
Chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như thế này.
Vương Tiểu Phát trừng mắt nhìn Lưu Cẩu Tử.
Nếu không phải bây giờ bọn hắn đang bị trói cùng một chỗ, hắn đã lao vào cắn nát cái mặt dày của tên kia rồi.
Cái đồ chó chết này, xúi giục hắn đến đây ăn trộm, còn nói gì mà chỉ có một người phụ nữ và ba đứa trẻ con, cũng không nhìn xem đây có phải là phụ nữ bình thường không? Loại phụ nữ nào mà một mình hạ gục được cả đống đàn ông thế này?
"Tôi không có nhân sâm. Mặc dù đúng là tôi có hái được mâm xôi rừng trong núi nhưng thật sự không tìm thấy nhân sâm. Anh dù sao cũng mang tiếng là đại ca, sau này làm việc gì cũng phải biết động não một chút, đừng có ai nói gì nghe nấy, bản thân bị người ta bán rồi mà còn ngồi đếm tiền hộ, báo hại cả đám đàn em chịu thiệt theo." Hình Chiêu Chiêu nói với Vương Tiểu Phát.
Vương Tiểu Phát nghe Hình Chiêu Chiêu "ân cần dạy bảo", còn tưởng rằng cô sắp thả hắn ra, mừng rơn, liên tục gật đầu: "Vâng vâng vâng, tôi nhất định sẽ nhớ kỹ lời chị."
Hình Chiêu Chiêu đứng dậy, quay đầu dặn dò Hồng Phi và Hồng Vũ một câu: "Mẹ ra ngoài một lát sẽ về ngay, các con ở nhà khóa kỹ cửa nẻo."
Hồng Phi và Hồng Vũ nghiêm túc gật đầu.
Hình Chiêu Chiêu đi tới, nhặt một đầu dây thừng lên, kéo cả xâu người đi ra ngoài cửa.
Vương Tiểu Phát ngẩn người: "Chị ơi, chị làm gì thế? Chị ơi."
"Đưa các người đến chỗ đại đội trưởng thôn tôi." Hình Chiêu Chiêu nói.
Trong lòng Vương Tiểu Phát chùng xuống, lập tức cảm thấy không ổn: "Tại sao chứ? Chẳng phải đã nói rõ rồi sao, chỉ cần tôi thành thật khai báo, chị sẽ thả bọn tôi ra mà?"
Hình Chiêu Chiêu không thừa nhận: "Ai nói rõ với anh? Tôi chưa hề nói thế với anh. Chạy đến nhà tôi ăn trộm mà còn muốn coi như không có chuyện gì xảy ra, anh đừng có mơ mộng hão huyền quá. Tôi chỉ giao các người cho đại đội trưởng xử lý chứ không đưa thẳng lên đội trị an đã là hời cho các người lắm rồi."
"Đừng mà, chị ơi, chị ruột ơi, chị tha cho em đi, sau này em không dám nữa đâu." Vương Tiểu Phát gào khóc thảm thiết.
Hình Chiêu Chiêu mặc kệ, trực tiếp kéo cả một dây người đi xuống núi.
Lúc đi ngang qua khu chuồng bò ở đầu thôn, một vị giáo sư già từng du học nước ngoài, nghiên cứu vật lý cả nửa đời người thức dậy đi tiểu đêm, trời tối đen như mực, chợt nhìn thấy một bóng đen lôi theo một chuỗi người đang khóc lóc thảm thiết đi ngang qua, còn tưởng là âm binh lên dương gian bắt hồn, quay về sợ đến mức ốm liệt giường luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)