Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lưu Cẩu Tử chạy một mạch lên trên trấn, tại một căn nhà trệt nằm ở góc khuất của con phố sau, hắn tìm thấy đại ca Vương Tiểu Phát mà mình thường đi theo.
Vương Tiểu Phát xưa nay vẫn dựa hơi anh trai để ăn sung mặc sướng, nghe nói chuyện này cũng muốn giúp một tay, bèn huy động đám đàn em dưới trướng đi tìm, biết đâu "chó ngáp phải ruồi".
Nghe Lưu Cẩu Tử nói tìm được nhân sâm, Vương Tiểu Phát còn chưa kịp vui mừng thì đã để ý đến hai chữ "có thể" trong lời hắn, mặt hắn sầm lại, lập tức tát cho Lưu Cẩu Tử một cái.
"Có thể? Chuyện còn chưa xác định mà mày chạy đến đây nói cái gì? Báo hại tao suýt chút nữa mừng hụt."
Lưu Cẩu Tử vội vàng ôm mặt, ngồi xổm xuống đất, la lên: "Ấy ấy ấy, anh Phát đừng đánh vội, tuy em không tận mắt nhìn thấy, nhưng chuyện này tuyệt đối đúng đến tám chín phần mười."
Nói rồi, hắn kể lại chi tiết chuyện bà Cao nhìn thấy Hình Chiêu Chiêu tìm được mâm xôi rừng trong núi cho Vương Tiểu Phát nghe.
Vương Tiểu Phát ban đầu còn không tin: "Đã đến lúc này rồi mà còn tìm được mâm xôi rừng, mày coi tao là thằng ngốc, lừa quỷ à?"
"Là thật đấy, cô em tận mắt nhìn thấy mà. Nghe nói là tìm được một vùng đất bảo địa trong núi, anh nghĩ xem, đã là đất quý rồi thì đâu thể chỉ có mỗi mâm xôi rừng, anh nói có phải không?" Lưu Cẩu Tử nhìn Vương Tiểu Phát đầy tha thiết, nói.
Vương Tiểu Phát nghĩ cũng phải, đứng dậy định đi tìm anh trai: "Tao đi nói với anh tao."
Lưu Cẩu Tử vội vàng kéo hắn lại: "Ấy ấy ấy, anh Phát đừng vội."
Vương Tiểu Phát khó hiểu quay đầu nhìn hắn.
"Nhân sâm còn chưa tới tay, bây giờ anh Phát đi nói với anh Phi thì có tác dụng gì." Lưu Cẩu Tử nói.
"Đương nhiên là lập tức đi tìm người ta mua chứ sao." Vương Tiểu Phát nói như lẽ đương nhiên.
Lưu Cẩu Tử nhìn Vương Tiểu Phát, trong mắt lóe lên tia sáng khác thường: "Một cây nhân sâm phải đáng giá mấy trăm đồng, đều là đồ hái trên núi cả, tội gì phải phí số tiền này? Hơn nữa, nhỡ cô ta không chịu bán thì sao? Chẳng phải là mừng hụt à?"
Vương Tiểu Phát sao lại không nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, khẽ nhướn mày: "Vậy ý của mày là..."
"Nhà cô ta bây giờ ở trên núi, xung quanh không có hàng xóm, trong nhà cũng không có đàn ông, chỉ có một người phụ nữ với ba đứa trẻ con. Anh em mình lặng lẽ lẻn vào, tìm được đồ rồi đi, thần không biết quỷ không hay." Lưu Cẩu Tử nhìn Vương Tiểu Phát đầy ẩn ý.
Vương Tiểu Phát nhíu mày, có chút do dự.
Chuyện này nếu bị người ta phát hiện thì không xong đâu, hắn bây giờ đang sống sung sướng thế này, chẳng muốn bị tống vào nông trường cải tạo chút nào.
"Một cây nhân sâm mấy trăm đồng đấy, anh em mình có ai từng thấy nhiều tiền như thế đâu, tội gì để hời cho người đàn bà đó? Hơn nữa, chẳng phải anh Phi vẫn luôn chê anh Phát không có tiền đồ sao? Lần này nếu anh giúp anh ấy tìm được nhân sâm, anh ấy chắc chắn sẽ nhìn anh bằng con mắt khác. Đến lúc đó cứ nói là chúng ta tự tìm được trong núi." Lưu Cẩu Tử tiếp tục dụ dỗ.
Vương Tiểu Phát hoàn toàn động lòng, im lặng một lát rồi nhanh chóng gật đầu đồng ý: "Được, tao làm, ngay tối nay luôn. Mày biết chỗ, mày dẫn đường."
"Được rồi, anh Phát cứ yên tâm." Lưu Cẩu Tử vẻ mặt hưng phấn nói.
Nửa đêm canh ba, người trong thôn đều đã ngủ say, bốn bề tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng truyền đến một hai tiếng chó sủa từ nhà ai đó không rõ.
Lưu Cẩu Tử dẫn anh Phát và đám anh em lặng lẽ mò vào thôn, đi thẳng lên hướng núi.
Lưu Cẩu Tử trước đây tuy thường xuyên đến thôn, nhưng đa phần là đến nhà bà cô để kiếm chác, nên cũng không quen thuộc tình hình trên núi lắm. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, hắn đã đặc biệt đến thám thính trước, lại còn tìm thêm hai tên trước đây từng chơi cùng trong thôn để cùng hành động.
Cả đám quen cửa quen nẻo mò mẫm lên núi trong đêm tối.
Rất nhanh, dưới màn đêm, bọn hắn đã nhìn thấy hình dáng đen thui của ngôi nhà đá kia.
"Đến rồi, phía trước chính là nó." Lưu Cẩu Tử chỉ tay, hạ thấp giọng nói.
Vương Tiểu Phát lập tức dựa theo kế hoạch đã bàn trước khi đến mà sắp xếp:
"Đại Mao, Nhị Mao, ở đầu đường canh gác. Những người khác theo tao trèo tường vào, hành động nhẹ nhàng chút, cẩn thận hết sức đừng làm kinh động người trong nhà. Nếu vạn bất đắc dĩ làm người ta tỉnh giấc, thì mau chóng trói lại, bịt miệng, tuyệt đối không được để cô ta phát ra tiếng động. Cho dù chỗ này cách xa thôn, không kinh động đến người trong thôn được nhưng cũng không được chủ quan. Tìm được đồ là chúng ta rút ngay."
"Đã rõ, anh Phát." Những người khác đồng thanh đáp.
Cả nhóm lập tức chia làm hai tốp, ngoại trừ Đại Mao và Nhị Mao ở lại đầu đường canh gác, những kẻ còn lại đều theo Vương Tiểu Phát vây quanh tường rào nhà Hình Chiêu Chiêu, bắc thang người trèo vào trong.
Tiểu Hồng Lăng nửa đêm tỉnh dậy một lần, Hình Chiêu Chiêu cho bé con bú sữa, vừa mới nằm xuống không lâu thì bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt.
Cô giật mình, lập tức bật dậy khỏi giường.
Không ổn, có trộm.
Cô nhanh chóng lật người xuống giường, xỏ giày, ba chân bốn cẳng vọt tới cửa, áp tai lên cửa nghe ngóng kỹ càng.
Đã vào trong nhà rồi, hơn nữa nghe động tĩnh thì trộm tối nay không chỉ có một hai tên.
Cô có chút không hiểu, hôm nay ngoại trừ việc đi đưa ít mâm xôi rừng cho thím Hác thì cô cũng đâu có lộ của cải gì, từ đâu mà lại chiêu dụ đến nhiều trộm nhanh như vậy?
Nhưng lúc này không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa, đã có hai tên trộm mò đến cửa phòng cô rồi.
Hình Chiêu Chiêu suy nghĩ một chút, rồi trực tiếp mở cửa phòng ra.
Hai tên trộm đang khom lưng, vừa mới mò đến cửa phòng, chưa kịp đẩy cửa thì thấy cánh cửa vốn đang đóng chặt bỗng nhiên tự mở ra. Cả hai đều sững sờ, vừa ngẩng đầu lên liền thấy ngay cửa không biết từ lúc nào đã có một người đứng sừng sững, đang từ trên cao nhìn xuống bọn hắn.
Trời tối đen như mực cũng không nhìn rõ mặt mũi, nhưng cái loại áp lực từ trên cao táng xuống đó vẫn dọa cho hai tên trộm sợ đến co rút đồng tử, hai chân run lẩy bẩy, theo bản năng há mồm định hét lên.
Hình Chiêu Chiêu trực tiếp đấm "bịch bịch" hai phát vào huyệt thái dương của hai kẻ đó, trong nháy mắt đánh ngất xỉu.
Ngay sau đó là hai tiếng "thịch thịch" của vật nặng đổ xuống đất.
Vương Tiểu Phát và Lưu Cẩu Tử vừa mò đến cửa phòng chái nhà nơi Hồng Phi và Hồng Vũ ngủ, nghe thấy tiếng động thì giật nảy mình, hướng về phía Hình Chiêu Chiêu hạ giọng quát: "Nhẹ cái tay thôi, quên chúng ta đến để làm gì rồi à? Đừng có đánh thức người ta."
Nói xong, hắn chuẩn bị cùng Lưu Cẩu Tử đẩy cửa phòng hai đứa trẻ.
Hình Chiêu Chiêu nhẹ chân nhẹ tay đi thẳng tới, vỗ vỗ vai hắn.
Vương Tiểu Phát tức điên lên.
Cái lũ này rốt cuộc có biết mình đang đi làm gì không vậy? Lắm chuyện thế không biết.
Hắn mạnh mẽ quay đầu lại, gầm nhẹ một tiếng: "Làm gì đấy?"
Hình Chiêu Chiêu khom người ghé sát tới, bốn mắt nhìn nhau với hắn: "Anh đang làm gì đấy?"
Vương Tiểu Phát kinh hãi trợn tròn mắt trong tích tắc, há to miệng, theo bản năng định hét lên nhưng cổ họng như bị ai chặn lại, không phát ra được tiếng nào.
Hình Chiêu Chiêu đảo mắt xem thường, lười nói nhảm với hắn, trực tiếp đấm một cú cho ngất xỉu.
Bên cạnh, Lưu Cẩu Tử thấy tình hình không ổn, xoay người định bỏ chạy thì bị Hình Chiêu Chiêu túm cổ áo xách ngược trở lại.
Lúc này, mắt của Hình Chiêu Chiêu đã thích ứng được với bóng tối.
Xách Lưu Cẩu Tử đến trước mặt, nhìn chằm chằm một lát, Hình Chiêu Chiêu hơi nheo mắt lại.
Cô hình như nhận ra khuôn mặt này.
Cô đại khái đã hiểu đám trộm này ở đâu mà ra rồi.
"Bịch" một tiếng, cô đấm ngất hắn rồi vứt sang một bên. Hình Chiêu Chiêu xắn tay áo lên, tiếp tục đi xử lý những kẻ còn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










