Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 2: Xuất Viện Về Nhà.

Cài Đặt

Chương 2: Xuất Viện Về Nhà.

Sáng hôm sau thức dậy, Hình Chiêu Chiêu đã thu xếp đồ đạc, chuẩn bị xuất viện về nhà.

Thím Hác đến đưa cơm cho cô, thấy vậy kinh ngạc hỏi: "Cháu định xuất viện rồi sao, Chiêu Chiêu?"

Mấy ngày Hình Chiêu Chiêu nằm viện sinh con, người nhà họ Cao cứ như thể chết sạch rồi vậy, ngay cả một bóng người cũng không thấy. Suốt thời gian đó, đều là Thím Hác ngày nào cũng chạy quãng đường xa đến đưa cơm cho cô.

Nhà họ Hác ở ngay cạnh nhà họ Cao.

Chú Hác và Thím Hác đều là người thật thà.

Hai đứa con trai của họ từ nhỏ đã lớn lên theo sau Cao Minh Thành, mối quan hệ không phải tốt bình thường.

Sau này, Cao Minh Thành còn giúp con trai cả của họ là Hác Kiến Quốc tìm được một công việc chính thức tại trạm phế liệu trên trấn. Bà cụ Cao muốn đòi lấy công việc này cho đứa con trai yêu quý của mình, Cao Minh Thành không đồng ý, vì thế mà xảy ra mâu thuẫn.

Sau này, khi con trai út của họ là Hác Kiến Quân đến tuổi, cũng được Cao Minh Thành đưa vào quân đội.

Hai vợ chồng vẫn luôn vô cùng biết ơn Cao Minh Thành, yêu ai yêu cả đường đi lối về, bình thường rất chăm sóc Hình Chiêu Chiêu.

Hơn nữa, lần này Cao Minh Thành đưa Hình Chiêu Chiêu về quê sinh con, biết rõ mấy người nhà mình không đáng tin cậy, ai nấy đều cực kỳ ích kỷ, lúc hữu dụng thì có thể nâng ngươi lên cao, thờ phụng như Bồ Tát, lúc vô dụng thì có thể đạp ngươi thẳng xuống bùn, còn khạc nhổ thêm vài bãi. Vì thế cho nên Cao Minh Thành đã đặc biệt dặn dò thím Hác, nhờ bà trông nom giúp vợ mình.

Hình Chiêu Chiêu thấy Thím Hác đến, cười đáp: "A, thím đến rồi. Cháu hồi phục gần như ổn rồi, không cần thiết ở lại bệnh viện phí tiền nữa."

Thím Hác lườm cô một cái: "Thế thì cháu cũng nên nói với thím một tiếng chứ. Vào thu rồi, trời lạnh, cháu vừa mới sinh con, đang ở cữ, cứ thế mà đi bộ về, thân thể nào chịu nổi. Bây giờ cháu còn trẻ thì không sao, đợi về già phải chịu khổ đấy."

Nói rồi, thím Hác nhét hộp cơm vẫn ôm trong bọc vải vào tay Hình Chiêu Chiêu: "Cháu ăn sáng trước đi, thím đi tìm chúĐại Hàm của cháu. ChúĐại Hàm hôm nay lên trấn có việc, vừa nãy thím đi nhờ xe kéo của chú ấy đến, lát nữa về để chú ấy chở chúng ta một đoạn."

Mở hộp cơm, bên trong là cháo kê vàng óng, loại lương thực tinh chế mà bình thường họ không dám ăn, giờ đều dành hết cho cô.

Hình Chiêu Chiêu từ từ ăn từng muỗng bữa sáng, trong đầu lại không kìm được nhớ lại chuyện kiếp trước.

Kiếp trước, cô chỉ ở bệnh viện chưa đầy ba ngày, nghe nói hai ông bà nhà họ Cao tranh cãi ầm ĩ đòi phân gia, ngay cả hai đứa cháu ruột của họ cũng không chịu chăm sóc, trực tiếp đuổi ra khỏi nhà, cô không chịu nổi nữa, kéo lê cơ thể đầy thương tích về nhà, rồi sau đó là hết lần này đến lần khác thỏa hiệp.

Thím Hác cũng đã cố gắng giúp đỡ cô, hết lần này đến lần khác.

Nhưng bạn không bao giờ có thể đỡ dậy một người không muốn tự đứng lên.

Bản thân cô không tự lập được, người khác giúp đỡ bao nhiêu cũng vô ích.

Sau đó nữa, hình như nhà họ Hác cũng xảy ra chuyện gì đó.

Xảy ra chuyện gì nhỉ?

Hình Chiêu Chiêu cố gắng suy nghĩ, nhưng không nhớ ra.

Lúc đó, cô liên tiếp mất đi hai đứa con, cả người tê dại, sớm đã không còn tâm trí để quan tâm đến chuyện của người khác.

Tuy nhiên, kiếp này sẽ không như vậy nữa.

Thím Hác nhanh chóng hớn hở quay lại: "Xong rồi Chiêu Chiêu, thím đã nói với chúĐại Hàm của cháu rồi, lát nữa ra cổng bệnh viện đợi chú ấy, chú ấy sẽ đến đón chúng ta."

Nói xong, mắt thím Hác sáng rực, giơ chiếc áo khoác quân đội trong tay lên cho Hình Chiêu Chiêu xem: "Nhìn xem, Chiêu Chiêu, thím mang gì về cho cháu này?"

"Áo khoác quân đội? Lấy ở đâu vậy ạ?" Hình Chiêu Chiêu ngạc nhiên.

"ChúĐại Hàm của cháu nghe nói cháu đưa em bé về, sợ cháu ngồi trên xe kéo bị lạnh, đặc biệt đi mượn, lát nữa cháu lên xe kéo thì quấn vào, sẽ không dễ bị cảm lạnh đâu." thím Hác nói.

Hình Chiêu Chiêu quay đầu nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài: "...Không cần đâu ạ."

Thím Hác kiên quyết: "Phải cần chứ, cháu đừng thấy bây giờ bên ngoài nắng to, gió thu lạnh lắm đấy. Cháu có không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho con chứ."

Hình Chiêu Chiêu vừa nghe thím Hác nhắc đến con, lập tức thỏa hiệp: "...Vâng ạ."

Sự thật chứng minh, sự kiên trì của thím Hác vẫn có lý.

Khoang sau của xe kéo cũng không có mái che gì, ngồi ở trên đó, có thể nghe thấy tiếng gió vù vù thổi bên tai. Cô cảm thấy hơi lạnh, nói gì đến Tiểu Hồng Lăng mới chào đời.

Sắp đến cổng thôn, Hình Chiêu Chiêu chợt thấy từ xa có một đám trẻ con đang đánh nhau, một đám đông vây quanh... hai người?

Hình Chiêu Chiêu tinh mắt, tuy cách khá xa nhưng vẫn nhận ra ngay, hai đứa bé bị vây ở giữa chính là con trai cô, con trai cả Hồng Phi và con trai thứ hai Hồng Vũ.

Hồng Phi năm nay 8 tuổi, Hồng Vũ mới 5 tuổi. Tuy hai đứa nhỏ đều không lớn nhưng khi ở đơn vị đã được ba chúng rèn luyện qua, mỗi chiêu thức đều có bài bản, dù bị nhiều đứa trẻ vây công như vậy, chúng vẫn không hề luống cuống, dựa lưng vào nhau, công thủ hợp lý.

Chỉ là, rốt cuộc song quyền khó địch tứ thủ, trên mặt hai đứa nhỏ ít nhiều đều bị thương.

Tuy nhiên, những đứa khác còn thảm hơn, bị Hồng Phi lớn tuổi hơn đánh mỗi đứa một cú đấm, đứa thì thâm tím mắt, đứa thì chảy máu mũi, đứa thì bị ngã xuống đất, va vào miệng, đau đớn la oai oái.

Đến gần hơn, thím Hác cũng nhận ra điều bất thường: "Mấy thằng nhóc thối này sao lại đánh nhau nữa rồi? Ngày nào cũng không yên. Khoan đã, hai đứa bị vây ở giữa không phải là Hồng Phi và Hồng Vũ sao? Mấy thằng ranh này quá đáng thật, sao có thể kéo nhiều người túm lại đánh hai đứa nhỏ như vậy?Đại Hàm , dừng lại ngay phía trước, tôi phải xuống dạy dỗ bọn nhóc thối đó một trận mới được."

Đại Hãn nhanh chóng dừng xe kéo ngay tại cổng làng, bên cạnh nơi đám nhóc đang đánh nhau.

"Ê, mấy thằng nhóc thối chúng mày đang làm gì đấy?" Thím Hác quát lớn một tiếng, vừa nói vừa xắn tay áo, định bước xuống.

Hình Chiêu Chiêu kéo thím Hác lại: "Không sao đâu thím."

"Sao lại không sao? Hồng Phi và Hồng Vũ đang bị đánh kìa, cháu làm mẹ sao lại không lo lắng gì hết vậy." Thím Hác vừa nói vừa không kìm được lo lắng thay cho cô.

Hình Chiêu Chiêu cười nhẹ, nói: "Thật sự không sao đâu thím, sắp đánh xong rồi."

Thím Hác còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy tiếng cười từ ghế lái phía trước củaĐại Hàm : "Thằng nhóc tốt, không hổ là con nhà Minh Thành, dữ dằn y như ba nó."

Thím Hác nhìn lại thì thấy đám nhóc vừa vây đánh Hồng Phi và Hồng Vũ đã nằm la liệt dưới đất, mang đủ loại vết thương. Mặc dù Hồng Phi và Hồng Vũ trên người cũng có vết thương nhưng so với tình hình chung thì thực sự không lỗ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc