Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đánh nhau xong, Hồng Phi và Hồng Vũ đứng trên cao, nhìn đám nhóc con nằm la liệt dưới đất, hai đứa nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt đắc ý, rồi đập tay nhau cái "chóc". Quay đầu lại, chúng thấy Hình Chiêu Chiêu đang ôm một cái bọc nhỏ từ xe kéo bước xuống, mắt chúng sáng lên, chạy ùa tới: "Mẹ về rồi! Em gái đâu? Mau cho tụi con xem với."
Hình Chiêu Chiêu cười, cúi người xuống, cẩn thận vén một góc bọc nhỏ lên cho chúng xem.
Tiểu Hồng Lăng đang ngủ say, sợ đánh thức em gái, hai đứa nhóc đều hạ giọng thật thấp.
"Em gái bé tí xíu à."
"Em gái xinh quá, giống con ghê."
"Mẹ ơi, con sờ em được không ạ?"
Hình Chiêu Chiêu không đồng ý: "Mới đánh nhau xong, bẩn lắm, không được sờ em gái. Về nhà rửa tay sạch sẽ rồi tính."
Nghe Hình Chiêu Chiêu nhắc đến chuyện đánh nhau, hai đứa nhóc đều hơi lo lắng: "Mẹ ơi, con xin lỗi, tụi con lại đánh nhau rồi." Mẹ luôn không thích chúng đánh nhau.
Điều khiến hai đứa nhóc bất ngờ là mẹ lại không mắng chúng ngay lập tức.
"Kể mẹ nghe xem, lần này vì sao đánh nhau?" Hình Chiêu Chiêu nhìn chúng chăm chú, hỏi.
Hai đứa nhóc đều hậm hực.
"Chúng nó nói ba là kẻ phản quốc, nói tụi con là con của kẻ phản quốc." Hồng Phi nói với vẻ mặt lạnh lùng.
Hình Chiêu Chiêu nghe vậy, sắc mặt cũng chùng xuống.
Trẻ con nào hiểu mấy chuyện này, chắc chắn là nghe người lớn nói chuyện phiếm lén lút rồi lây nhiễm, cũng không biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói.
Hồng Vũ nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt nhỏ đầy phẫn nộ: "Ba không phải kẻ phản quốc, tụi con cũng không phải con của kẻ phản quốc. Con không cho chúng nó nói, chúng nó vẫn nói nên con chỉ có thể đánh chúng nó thôi. Con không làm sai, lần này con không xin lỗi."
Hình Chiêu Chiêu cười, xoa đầu Hồng Vũ: "Ừm, Tiểu Vũ Mao nhà mình lần này làm rất đúng, không làm sai, không cần phải xin lỗi."
Mặt Hồng Vũ đỏ bừng, nhìn Hình Chiêu Chiêu, vô cùng kích động: "Thật không ạ, mẹ?"
Hình Chiêu Chiêu cười gật đầu: "Đương nhiên, mẹ luôn giữ lời."
"Tuyệt vời!" Hồng Vũ vui mừng nhảy cẫng lên.
Hồng Phi trầm ổn hơn một chút nhưng khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng vì xúc động.
Hình Chiêu Chiêu nhìn hai đứa con trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
Kiếp trước cũng có một cảnh như thế này, cô đã ép hai đứa trẻ cúi đầu xin lỗi.
Sau khi xin lỗi xong, hai đứa trẻ cứ như bị rút đi xương sống, cả người đều héo hon.
Ánh mắt Hình Chiêu Chiêu loé lên tia nước, cô nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa trẻ, thì thầm: "Xin lỗi."
Hai đứa trẻ đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô: "Mẹ, mẹ nói gì cơ?"
Hình Chiêu Chiêu khẽ lắc đầu, nắm lấy tay hai đứa trẻ: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Hai đứa trẻ nhìn nhau, nhưng đều tỏ ra ngập ngừng.
"Sao thế?" Hình Chiêu Chiêu khó hiểu hỏi.
"Mẹ, ông bà nội đã đuổi tụi con ra khỏi nhà rồi, mấy hôm nay tụi con ở nhà bà Hác, tụi con không còn nhà ở đây nữa." Hồng Phi đỏ hoe mắt, nhìn Hình Chiêu Chiêu nói.
Hai lão già không biết xấu hổ!
Hình Chiêu Chiêu thầm mắng trong lòng nhưng ngoài mặt không hề lộ ra chút nào, cô cười thản nhiên: "Không sao, vậy thì chúng ta đổi sang nhà khác ở là được rồi."
Khuôn mặt hai đứa nhóc đều nở nụ cười.
"Thật sao ạ? Chuyển đi đâu?"
"Có thể ở nhà bà Hác không ạ? Con thích nhà bà Hác."
"Chắc là không được rồi, nhà bà Hác không đủ chỗ cho nhiều người như chúng ta đâu."
Ba mẹ con vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, tiến vào trong thôn.
Thím Hác nhìn đám trẻ con nằm la liệt dưới đất, không khỏi lo lắng: "Nhiều đứa bị thương thế này, chắc chắn gia đình chúng nó sẽ không chịu bỏ qua đâu."
Nụ cười trên mặt hai đứa nhỏ khựng lại, chúng bất an nhìn về phía Hình Chiêu Chiêu.
Hình Chiêu Chiêu không bận tâm: "Không sao, đến lúc đó cứ để bọn họ đến tìm cháu là được."
Nhà họ Cao.
Những người khác đều đã đi làm, hiện tại trong nhà chỉ có bà cụ Cao và mấy đứa trẻ.
Gần đến bữa ăn, mùi thịt thơm nồng bay ra từ nhà bếp, khiến mấy đứa trẻ không kìm được mà chen chúc ở cửa bếp, mắt thèm thuồng nhìn bà cụ Cao đang bận rộn bên trong, không ngừng nuốt nước bọt.
Bà cụ Cao quay đầu lườm chúng một cái, bực bội mắng: "Đúng là lũ đòi nợ, kiếp trước tao nợ chúng mày à."
Mắng thì mắng, bà vẫn vẫy tay gọi mấy đứa trẻ vào.
Hai đứa cháu vàng bảo bối của vợ chồng lão đại là Gia Bảo và Gia Bối, mỗi đứa một miếng.
Đứa cháu gái Mỹ Mỹ của vợ chồng lão đại trông giống bà nhất, được một miếng.
Đứa út Quý Nhi của vợ chồng lão tam, chưa đầy hai tuổi, răng còn chưa mọc đủ, không thể ăn cả miếng, cho nó nếm chút mùi vị, mút mút môi là được rồi.
Còn ba đứa con gái tên Đệ của vợ chồng lão tam, đều là lũ bồi tiền hóa, không xứng đáng có phần.
Hả? Nói bà thiên vị à? Lòng người vốn dĩ đã thiên vị, bà dựa vào đâu mà không thể thiên vị?
"Cộc, cộc."
Bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.
Bà cụ Cao vội vàng múc hết thịt kho tàu trong nồi ra, giấu đi.
Không biết kẻ vô tâm nào ngửi thấy mùi, lại cố tình chọn giờ cơm mà chạy đến, muốn kiếm chác của Lưu Thúy Hoa này (tên bà cụ Cao), nằm mơ đi.
"Mỹ Mỹ, ra xem ngoài cửa là ai, lanh lợi chút nhé, nếu gặp kẻ đến kiếm chác, tuyệt đối đừng cho vào." Bà cụ Cao dặn dò Cao Mỹ Mỹ.
Thời buổi này, nhà ai cũng không giàu có gì.
Nếu không phải mấy hôm trước con dâu thứ hai, à không, vợ của kẻ phản quốc đi bệnh viện sinh con, không có ở nhà, bà nhân cơ hội cạy tủ phòng nó, vét sạch tiền, phiếu và các loại đồ hiếm thì bà cũng không dám liên tục ăn món thịt lớn mấy ngày liền.
"Dạ." Cao Mỹ Mỹ hồi tưởng lại hương vị béo ngậy của miếng thịt kho tàu trong miệng, ngoan ngoãn đáp lời, nhanh chóng chạy ra.
Bà cụ Cao múc một muỗng nước vào nồi, chuẩn bị rửa nồi.
"Bà ơi."
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng kêu hoảng hốt của Cao Mỹ Mỹ.
Bà cụ Cao giật mình, vội vàng chạy ra: "Sao thế? Sao thế?"
Cao Mỹ Mỹ chạy đến trước mặt bà, khuôn mặt nhỏ đầy sợ hãi, chỉ vào cánh cửa lớn đang đóng kín: "Không hay rồi bà ơi, thím Hai, à không, vợ kẻ phản quốc về rồi."
Bà cụ Cao nhướng mày: "Cái gì? Nó còn dám quay về à?"
Nói rồi, bà cụ Cao tức giận hùng hổ đi về phía cổng lớn, chưa đi được hai bước, bà đột nhiên dừng lại, nghĩ lại thấy không ổn, lại quay về nhà bếp, xách một cây gậy củi khô trong tay, rồi lại chạy ra cổng lớn.
Không mở cửa, bà cụ Cao đứng sau cánh cửa, hằn học quát ra ngoài: "Làm gì?"
"Mẹ, con về rồi, mẹ mở cửa đi." Bên ngoài, Hình Chiêu Chiêu trước tiên nói chuyện hoà nhã.
"Cút, tao không phải mẹ mày, tao không có con trai là kẻ phản quốc, tự nhiên cũng không có con dâu như mày." Bà cụ Cao nói.
Hình Chiêu Chiêu mừng còn không kịp.
"Ồ, vậy à, thế thì mẹ cho con vào lấy đồ của con đi. Dù sao bây giờ chúng ta không còn quan hệ gì, đồ của con để ở nhà mẹ cũng không tiện." Hình Chiêu Chiêu nói.
Bà cụ Cao sao có thể đồng ý, đừng nói là đồ trong phòng cô đã bị bà và hai cô con dâu khác chia nhau hết rồi, dù không có, bà cũng tuyệt đối không cho phép cô mang hết những thứ tốt đó đi.
"Lấy cái gì mà lấy? Đồ ở nhà tao là của tao rồi, mày mơ mà lấy đi được." Bà cụ Cao nói.
Hình Chiêu Chiêu khẽ nhướng mày: "Bà không định trả à?"
"Vốn dĩ là của tao, trả cái gì mà trả?" Bà cụ Cao vẫn khăng khăng cái lý lẽ cùn của mình.
Hình Chiêu Chiêu "hừ" một tiếng cười: "Bà tốt nhất nên mở cửa ngay bây giờ, nếu bà không mở, tôi có thể sẽ..."
Hình Chiêu Chiêu không nói gì, câu trả lời dành cho bà là một tiếng động lớn: "Rầm..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


