Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 1: Ký Ức Kiếp Trước.

Cài Đặt

Chương 1: Ký Ức Kiếp Trước.

Khi người của quân đội đến, Hình Chiêu Chiêu đang ở trong nhà may áo cho đứa nhỏ sắp chào đời trong bụng.

"Chào cô, xin hỏi có phải là đồng chí Hình Chiêu Chiêu không?"

Nhìn thấy hai đồng chí quân nhân đột nhiên xuất hiện trước mắt, trong lòng Hình Chiêu Chiêu thắt lại, bỗng có dự cảm chẳng lành.

Cao Minh Thành hiện đang ở tiền tuyến.

Cô vốn dĩ luôn dẫn theo hai đứa con, theo quân ở trong đơn vị.

Cha mẹ cô đã mất, tuy có một người anh ruột cùng quân khu với Cao Minh Thành, nhưng lần này cũng phải ra tiền tuyến, chị dâu bên đó cũng có hai thằng con trai...

Do dự mãi, Cao Minh Thành đặc biệt xin nghỉ vài ngày, đưa cô và hai đứa nhỏ về quê, còn đặc biệt lo lót một phen mới yên tâm quay lại đơn vị.

Hình Chiêu Chiêu chậm rãi đứng dậy, giọng hơi run: "Là tôi, xin hỏi có phải Minh Thành nhà tôi..."

Hai đồng chí quân nhân nhìn bụng cô, nhìn nhau một cái, do dự một lát rồi mới mở miệng nói: "Chào chị, chị dâu, Doanh trưởng Cao mất tích ở tiền tuyến, hiện giờ sống chết chưa rõ, chỉ là, có người tố cáo anh ấy thông địch phản quốc, thủ trưởng cử chúng tôi đến tìm chị dâu để tìm hiểu tình hình."

Nghe nói Cao Minh Thành mất tích, sống chết chưa rõ, Hình Chiêu Chiêu còn chưa kịp lo lắng thì ngay sau đó đã nghe thấy bốn chữ "thông địch phản quốc", lập tức cảm thấy như sét đánh ngang tai, đầu óc nổ vang một tiếng: "Thông địch phản quốc? Không thể nào, Minh Thành nhà tôi tuyệt đối sẽ không thông địch phản quốc."

Dứt lời, liền nghe bên ngoài bỗng vang lên một tiếng hét chói tai: "Cái gì? Thông địch phản quốc?"

Mẹ chồng của Hình Chiêu Chiêu là bà cụ Cao không biết về từ lúc nào, lao đầu xông vào, kéo hai đồng chí quân nhân kia hỏi: "Các cậu nói đều là thật sao? Cao Minh Thành nó thông địch phản quốc rồi?"

Hai đồng chí quân nhân vội vàng giải thích: "Không phải, vẫn đang điều tra, hiện tại vẫn chưa xác thực."

"Nói vậy tức là vẫn có khả năng rồi." Bà cụ Cao vỗ đùi, quay đầu hét với ông cụ Cao đi theo phía sau: "Ông nó ơi ông nghe thấy chưa, gia môn bất hạnh mà, nuôi ra cái thứ tai họa này, sau này chúng ta ra đường chẳng phải bị người ta chọc cột sống chửi chết à, không được, nhất định phải phân gia."

"Không phải đâu bác gái." Hai đồng chí quân nhân còn cố gắng giải thích.

Bà cụ Cao đâu có nghe lọt tai, cứ đấm ngực, gào khóc không ngừng.

Hình Chiêu Chiêu cũng cuống lên, tiến tới muốn giải thích với bà cụ Cao: "Không phải đâu mẹ..."

Cô không thể để Minh Thành gánh tội danh thông địch phản quốc, cũng không thể phân gia, phân gia rồi, cô là phụ nữ, mang theo ba đứa con, không nơi nương tựa thì sống thế nào?

Trong lúc hỗn loạn, không biết ai đã đẩy cô một cái.

Cô ngã phịch mông xuống đất thật mạnh, chỉ cảm thấy bụng đau nhói, lập tức kêu đau thất thanh: "Á..."

"Không hay rồi, vợ Minh Thành ngã rồi."

"Cô ấy sắp sinh rồi, không phải mới tám tháng sao?"

"Nhanh, mau đưa đến bệnh viện."

"Mẹ, mẹ..."

Hình Chiêu Chiêu đau đến mức ý thức mơ hồ, trong cơn mê man, cảm giác có người bế cô lên, đưa lên xe, chạy một mạch đến bệnh viện trấn, vào phòng sinh.

"Dùng sức, dùng sức nữa lên..."

"Thấy đầu rồi, cố lên..."

"Sinh rồi, là con gái..."

"Nguy rồi, sản phụ bị băng huyết..."

Trong lúc hoảng hốt, Hình Chiêu Chiêu nghe thấy tiếng con khóc, còn chưa kịp vui mừng, bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát, rất muốn ngủ...

"Chiêu Chiêu..."

Bên tai bỗng vang lên tiếng gọi thê lương, hình như là giọng của Minh Thành.

Là Minh Thành về rồi sao?

Hình Chiêu Chiêu còn chưa kịp nghĩ kỹ, một đoạn ký ức xa lạ đột nhiên tràn vào đầu cô.

Tội danh thông địch phản quốc của Cao Minh Thành rốt cuộc vẫn không bị kết luận, nhưng trong mắt nhà họ Cao, niềm tự hào ngày xưa của họ giờ đã thành vết nhơ, nhất định phải loại bỏ.

Họ cướp tiền và đồ đạc trong phòng Hình Chiêu Chiêu, còn muốn đuổi gia đình bốn người Hình Chiêu Chiêu ra khỏi nhà.

Hình Chiêu Chiêu cầu ông xin bà, tìm đại đội trưởng tới, cuối cùng cũng được ở lại, chỉ là tiền và đồ đạc bị cướp đều không đòi lại được, còn phải làm việc không ngơi tay.

Hình Chiêu Chiêu không sao cả, chỉ cần có chốn dung thân, nuôi ba đứa con khôn lớn là được rồi.

Hình Chiêu Chiêu có một sức mạnh kỳ lạ, là di truyền từ bà nội, bà nội cô lại di truyền từ bà ngoại của bà ấy, nghe nói chỉ truyền nữ không truyền nam.

Mẹ cô sợ cô vì sức mạnh kỳ lạ này mà khó tìm chồng, không cho cô dùng ở bên ngoài, trước giờ chỉ có người trong nhà biết. Sau này có thêm Cao Minh Thành, Cao Minh Thành chiều cô, việc nặng nhọc đều tự mình làm hết, không để cô đụng tay nên vẫn luôn giấu kỹ.

Mãi đến khi Cao Minh Thành không còn, Hình Chiêu Chiêu buộc phải dựa vào chính mình nuôi sống hai đứa con mới dùng đến, từ đó bị người nhà họ Cao coi như trâu ngựa, việc trong nhà ngoài ruộng đều bắt cô làm hết, ở cữ cũng không được nghỉ ngơi tử tế, chưa qua mấy năm đã lao lực thành bệnh.

Nếu ba đứa con của cô đều được nuôi nấng đàng hoàng thì cũng thôi đi, đằng này chẳng đứa nào sống yên ổn.

Mất đầu tiên là cô con gái mà cô và Cao Minh Thành mong ngóng đã lâu.

Vì Hình Chiêu Chiêu phải xuống ruộng làm việc, không thể mang theo, bèn để con ở nhà cho bà nội trông. Đứa bé đói, khóc không ngừng, bà cụ Cao mặc kệ, thằng con út nhà bác cả Cao nghe thấy đứa bé khóc, chê ồn, chạy vào dùng chăn bịt kín mặt đứa bé lại.

Khi Hình Chiêu Chiêu về đến nhà, đứa bé đã tắt thở.

Bé con của cô, còn chưa sống qua thôi nôi, chưa kịp gọi cô một tiếng mẹ.

Tiếp đó là con thứ hai Cao Hồng Vũ, thằng nhóc nghịch ngợm nhất, nhiều năng lượng nhất nhà.

Tuy tội danh của Cao Minh Thành chưa bị kết luận nhưng trong thôn người bàn ra tán vào không ít, trẻ con mưa dầm thấm đất, thường xuyên nói Cao Hồng Vũ là con trai kẻ phản quốc. Cao Hồng Vũ giận quá, hay đánh nhau với người ta, một mình chấp nhiều người, một lần không cẩn thận bị người ta đẩy xuống sông, sau đó đám trẻ bỏ chạy tán loạn, mặc kệ nó chết đuối dưới sông.

Hình Chiêu Chiêu vốn đã tích tụ bệnh tật do lao lực, hai đứa con lại lần lượt mất đi, cuối cùng không chịu nổi cú sốc mà ngã bệnh.

Con cả Cao Hồng Phi muốn chữa bệnh cho mẹ, sang nhà họ Cao mượn tiền không được, đành tự mình lên núi hái thuốc, kết quả không cẩn thận giẫm phải bẫy thú, phế mất một chân.

Hình Chiêu Chiêu chết vào một đêm mùa đông.

Trước lúc lâm chung, điều lo lắng nhất chính là con trai cả của cô, sau này chỉ còn lại một mình nó, nó biết phải làm sao?

Nửa đêm, Hình Chiêu Chiêu lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cô vội vàng nhìn sang bên cạnh, trong chiếc chăn nhỏ, cô con gái út Tiểu Hồng Lăng mới chào đời được bảy ngày đã ăn no uống đủ, đang ngủ say sưa.

Tuy là trẻ sinh non, nhưng nhờ trước đó được nuôi dưỡng tốt, cơ thể cô bé không tính là yếu ớt.

Hình Chiêu Chiêu cúi đầu hôn lên khuôn mặt non mềm của con gái, thì thầm khe khẽ: "Bảo bối yên tâm, kiếp này, mẹ nhất định sẽ bảo vệ tốt cho các con."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc