Hạ Ninh An còn chưa kịp suy nghĩ thì người phụ nữ kia đã dẫn một bác sĩ và một y tá trở lại phòng bệnh.
Bác sĩ theo lệ hỏi cô vài câu, chẳng hạn chỗ nào khó chịu. Y tá đo nhiệt độ cho cô, sau đó hai người chuẩn bị rời đi.
Hạ Ninh An cau mày:
"Xin hỏi..."
Bác sĩ và y tá cùng dừng bước, quay lại nhìn cô. Ngay cả người phụ nữ kia cũng khó hiểu.
Hạ Ninh An hít sâu:
"Xin hỏi, đây là đâu? Tôi... là ai?"
Quá kỳ lạ.
Thật sự quá kỳ lạ.
Sao lại như vậy?
Cô là Hạ Ninh An! Là giáo sư đại học! Là người có hai bằng về nghiên cứu giáo dục và luật học!
Tại sao cô lại ở đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cô lại xuất hiện trong cơ thể này?
Nghe câu hỏi của cô, người phụ nữ trung niên, bác sĩ và y tá đều sững sờ.
Bác sĩ bước nhanh tới, như muốn xác nhận:
"Con... không nhớ mình là ai sao?"
Hạ Ninh An lắc đầu, sau đó lại gật, rồi lại lắc.
Cô là ai?
Đương nhiên cô là Hạ Ninh An.
Nhưng cơ thể này là của ai? Tại sao cô lại ở đây?
Y tá có chút sốt ruột:
"Rốt cuộc là nhớ hay không nhớ?"
Hạ Ninh An mờ mịt lắc đầu.
Người phụ nữ đứng cạnh giường lập tức rơi nước mắt, nhìn bác sĩ với đôi mắt ướt đẫm:
"Bác sĩ... thế này là sao?"
Bác sĩ cau mày, đứng thẳng người:
"Lúc nhập viện đã kiểm tra thương tích trên người. Con bé hôn mê lâu như vậy, có lẽ đầu cũng bị thương. Trước tiên đưa đi chụp kiểm tra đã."
"Chụp gì?"
Bác sĩ nói:
"Trước hết kiểm tra huyết áp, công thức máu. Nếu đều bình thường thì làm thêm CT não."
"Vậy... chụp CT hết bao nhiêu tiền?"
Người phụ nữ thấp thỏm hỏi.
Bác sĩ nghĩ một lúc:
"Ngày mai sáng không ăn gì để làm xét nghiệm máu. Tổng cộng khoảng năm hạng mục. Bà tới phòng tôi lấy phiếu. Tất cả cộng lại khoảng hơn một nghìn đến hai nghìn tệ."
Hạ Ninh An nhìn gương mặt người phụ nữ lập tức tái đi, liền biết bà có lẽ không lấy nổi số tiền đó.
Cô thở dài, xoa thái dương:
"Tôi chỉ không nhớ chuyện trước kia thôi. Tôi nghĩ không cần kiểm tra nhiều như vậy."
Cô cũng biết có không ít bệnh viện kiếm lợi từ việc chỉ định kiểm tra. Hơn nữa tình trạng hiện giờ của cô kỳ lạ như vậy, kiểm tra rất có thể cũng chẳng tìm ra nguyên nhân.
Y tá cau mày:
"Sao có thể không kiểm tra? Không nhớ chuyện trước kia chính là mất trí nhớ. Mất trí nhớ chứng tỏ đầu có vấn đề. Có vấn đề thì phải kiểm tra mới biết chữa thế nào. Chữa khỏi có thể nhớ lại. Nếu không điều trị, lỡ còn bệnh khác thì sao?"
Hạ Ninh An không nói, chỉ nhìn người phụ nữ đang che mặt âm thầm khóc.
Thấy cả ba người đều nhìn mình, bà vội cố cười:
"Được, chúng tôi kiểm tra."
Bác sĩ và y tá hài lòng gật đầu rồi rời đi.
Người phụ nữ quay lại, ngồi bên mép giường, dịu dàng xoa đầu Hạ Ninh An, miễn cưỡng cười:
"An An, con đừng lo. Mẹ sẽ để bác sĩ chữa khỏi cho con, con cứ yên tâm."
Hạ Ninh An sững người.
Cảm giác được vuốt ve thế này giống như những giấc mơ cô từng có.
Bàn tay dịu dàng, ánh mắt yêu thương, vẻ mặt quan tâm...
Các bạn nếu thấy yêu thích và hợp gu, hãy bình luận và đánh giá 5 sao giúp mình để bộ truyện được tiếp cận rộng rãi hơn đến nhiều người đọc. Mỗi một bình luận và đánh giá sẽ là động lực để mình ra tiếp các chương tiếp theo.
Cảm ơn các bạn rất nhiều!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

