Hạ Ninh An nhìn người phụ nữ trung niên tự xưng là mẹ mình:
"Bà là mẹ của tôi?"
Nghe cô hỏi, vẻ mặt người phụ nữ càng đau lòng. Bà rưng rưng nước mắt gật đầu:
"Đúng, mẹ là mẹ con."
Hạ Ninh An gật nhẹ, sau đó nói:
"Vậy... mẹ, con có thể không chữa không?"
Cơ thể mình thế nào cô hiểu rất rõ. Nếu nói có thương tích thì chỉ là những vết thương trên người. Não có vấn đề?
Không thể.
Cô còn nhớ hàm bậc hai, nhớ vi tích phân, đầu óc vô cùng tỉnh táo, làm sao có thể có vấn đề?
Vấn đề thật sự là cô xuất hiện ở đây và biến thành một cô bé.
"Tại sao không chữa?"
Người phụ nữ vén tóc mái trên trán cô.
"An An, con lo nhà mình không có tiền phải không? Không sao. Sáng mai mẹ tới nhà cậu con vay một ít, hai nghìn tệ cậu con sẽ cho vay."
Nhưng tình trạng của cô đâu phải có tiền là chữa được?
Hạ Ninh An thật sự mong sau khi kiểm tra, mình có thể trở về cơ thể cũ, tiếp tục tới Đức tham gia hội thảo, tiếp tục nhận lời mời giảng ở các trường đại học, tiếp tục tới lớp bồi dưỡng tinh anh do mình thành lập để dạy học sinh.
Nhưng sao có thể?
Kiểm tra là kiểm tra, chữa trị là chữa trị. Chỉ kiểm tra đã hơn hai nghìn, vậy chữa không biết tốn bao nhiêu. Đó sẽ là một cái hố không đáy.
Hai nghìn tệ với cô trước kia chẳng đáng bao nhiêu, nhưng với gia đình này có thể là một con số trên trời.
Hơn nữa, cô chắc chắn mình không phải "An An" mà người phụ nữ này biết. Tình trạng như vậy, bác sĩ nào có thể chữa?
Nếu mời hòa thượng hay đạo sĩ tới, cô còn cảm thấy có khả năng hơn.
Nhưng cô phải nói thế nào?
Nói mình không phải An An?
Họ sẽ coi cô là yêu ma quỷ quái hay bệnh nhân tâm thần?
Cho nên cách duy nhất là không chữa.
Cô biết mình không có bệnh, tại sao phải chữa?
"Mẹ, con không chữa!"
Hạ Ninh An nhìn bà, kiên định nói:
"Cơ thể của con, con tự biết. Con không chữa có được không? Đầu con có bị thương hay không, con tự cảm nhận được."
Nghe vậy, người phụ nữ lập tức rơi nước mắt. Chưa kịp nói gì đã lấy tay che mặt vì sợ mất mặt.
"An An, đều tại mẹ... đều tại mẹ vô dụng. Xin lỗi... xin lỗi..."
Nước mắt chảy qua những kẽ tay đen sạm, nhanh chóng làm ướt cả bàn tay.
Hạ Ninh An thở dài:
"Mẹ, con chỉ mất trí nhớ thôi. Chuyện trước kia mẹ có thể kể lại cho con mà."
Người phụ nữ ngẩng lên nhìn cô, im lặng một lúc rồi gật:
"Được, mẹ sẽ kể cho con."
Vậy là bà đồng ý với ý của Hạ Ninh An, không tiếp tục chữa nữa.
Ba ngày sau, Hạ Ninh An xuất viện.
Đúng vậy, cơ thể này cũng tên là Hạ Ninh An. Điều đó khiến cô vừa bất ngờ vừa may mắn. Nếu phải làm quen với một cái tên hoàn toàn mới, có lẽ cũng mất rất lâu. Dù sao cô đã được gọi là Hạ Ninh An suốt ba mươi tám năm, đột nhiên nghe người khác gọi tên khác, cô rất có thể còn tưởng họ đang gọi ai đó.
Trong ba ngày này, mẹ của thân thể hiện tại, Hạ Tú Lan, phải chịu đủ lời chỉ trích và ánh mắt khinh thường của bác sĩ, y tá trong bệnh viện nhỏ ở thị trấn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

