Một bàn tay ấm áp đặt lên trán Hạ Ninh An. Cảm giác dịu dàng, dễ chịu khiến cô vô thức thả lỏng.
Cô chậm rãi mở mắt. Ánh mắt mơ màng dần trở nên tỉnh táo, có thần.
Hạ Ninh An khó hiểu nhìn người phụ nữ trung niên trước mặt đang rơi đầy nước mắt, nghẹn ngào không nói thành lời. Cô cau mày suy nghĩ rất lâu, cuối cùng xác định mình không hề quen người phụ nữ này.
Những phụ nữ trung niên cô biết, nếu không phải bạn bè trong giới đại học thì cũng là phu nhân của quan chức, hoặc mẹ của học sinh. Người nào không khí chất nổi bật thì cũng học thức không tầm thường, kém nhất cũng ăn mặc sang trọng.
Còn người phụ nữ trước mặt rất gầy, mặc chiếc áo ngắn tay hoa nhí rẻ tiền mua ở hàng chợ, quần đùi cùng chất vải, từ đầu đến chân đều mang dáng vẻ của một phụ nữ nông thôn.
Nhưng không thể phủ nhận, dù Hạ Ninh An không thích cách ăn mặc ấy, cô lại vô cùng lưu luyến ánh mắt đầy quan tâm của người này.
Giống như... nơi ấm áp nhất trên đời.
"Để xem sau này con còn đánh nhau với người ta nữa không! Mẹ nói bao nhiêu lần rồi mà chẳng nhớ! Những người ở đó không thể chọc vào. Đưa con vào trường tốt là để con chăm chỉ học hành, không phải để đi đánh nhau!"
Nói xong, bà giơ tay thật cao, vung mạnh về phía vai Hạ Ninh An.
Hạ Ninh An nhìn động tác ấy, nhất thời ngây ra, chỉ biết ngồi yên chờ bị đánh.
Nhưng ngay khi bàn tay sắp rơi xuống người cô, cánh tay bỗng chuyển hướng.
"Chát!"
Người phụ nữ lại tự tát mình một cái.
Nửa bên mặt trái nhanh chóng đỏ sưng. Khuôn mặt vốn đã tiều tụy càng trở nên thảm hại. Bà nhìn Hạ Ninh An thật sâu rồi quay người rời khỏi phòng bệnh. Ánh mắt vừa bất lực vừa hận con không nên người khiến lòng Hạ Ninh An nhói lên.
Nhưng cô càng không hiểu tại sao người phụ nữ ấy lại xuất hiện trong phòng bệnh của mình.
Hạ Ninh An quan sát xung quanh, cau mày. Dù thế nào, phía nhà trường cũng phải đưa cô tới một bệnh viện tốt hơn. Cơ sở vật chất nơi này hoàn toàn không thể gọi là bệnh viện tốt, bên cạnh cô thậm chí chẳng có một hộ lý.
Tất cả đều quá kỳ lạ.
Hạ Ninh An suy nghĩ rất lâu nhưng không tìm được đầu mối. Càng nghĩ, đầu càng đau. Vô số hình ảnh rối loạn, đầy màu sắc lóe qua trong đầu, tai cô ong ong.
Cô đau đớn nhắm mắt, đưa tay ôm đầu, cố ngăn bản thân nhớ tới những hình ảnh vừa xuất hiện, rồi từ từ hít thở sâu.
Khi cơn đau dần lui, Hạ Ninh An thở ra một hơi dài, chậm rãi mở mắt.
Bàn tay đang đặt trên trán từ từ trượt xuống.
Cả người cô lập tức cứng lại.
Đây... không phải tay của cô!
Hạ Ninh An run rẩy giơ hai bàn tay lên. Da hơi vàng, thô ráp, lòng bàn tay có lớp chai dày, dưới móng tay còn bám một lớp bẩn, ngay cả các đường vân cũng có thứ giống bùn đất đọng lại.
Quan trọng nhất là...
Quá nhỏ!
Đôi tay này quá nhỏ!
Không, phải nói là so với tay trước kia của cô, đôi tay này giống tay cô lúc mười ba, mười bốn tuổi hơn.
Hạ Ninh An nhắm chặt mắt rồi mở ra, lại nhìn bàn tay mình.
Không thay đổi.
Đây không phải ảo giác.
Rốt cuộc... chuyện gì đang xảy ra?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

