Hạ Ninh An đang mải ngắm tiên cảnh đến hoa cả mắt thì đột nhiên phát hiện đám sương trắng phía xa bắt đầu cuộn mạnh, lao thẳng về phía mình.
Dù thứ trước mắt đẹp đến đâu, khi nó mang khí thế hung hănglao tới thì vẫn khiến người ta sợ.
Hạ Ninh An dù đã sống lại cũng vẫn là người bình thường.
Thấy sương trắng cuộn thành mộtkhối đuổi theo, cô lập tức bật dậy, quay đầu chạy.
Cô chạy đến mồ hôi đầm đìa, nhưng sương vẫn theo sát.
Qua rất lâu, Hạ Ninh An thật sự không chạy nổi, đành dừng, hai tay chống đầu gối.
Thấy sương cũngdừng, cô thở hổn hển rồi ngồi phịch xuống cỏ:
"Hộc... hộc... tôi thật sự chạy không nổi nữa."
Đám sương cuộn,vặn vài cái rồi từ từ nhỏ lại, tiếp đó dầnngưng tụ thànhthực thể.
Quá trình kỳ dị màmộng ảo khiến Hạ Ninh An nhìn đến ngây người.
Cô tự nhận mình không phảithiếu nữ mơ mộng, cũng chẳng cònngây thơ trẻ con, nhưng giấc mơ này nhìn thế nào cũng không giống loại giấc mơ cô thường có.
Người ta nói ngày nghĩ gì đêm mơ đó.
Cô chưa từng mơ loại cảnh kỳảo thế này.
Giấc mơ của cô nếu có, đáng lẽ phải là mình đứng trên bục giảng, nói chuyện lưu loát.
Dù nghi hoặc, Hạ Ninh An lại chẳng muốn tỉnh.
Có lẽ nơi này quá đẹp, giấc mơ quá kỳ diệu.
"Phụt!"
Đám sương cuối cùng hóa thành một sinh vật nhỏ.
Hạ Ninh An đi tới, ngồi xổm nhìn kỹ.
Một con thỏ trắng toàn thân như tuyết.
Chỉ là... nhỏ bằng lòng bàn tay.
Bộ lông mềm mượt vô cùng đáng yêu.
Vừa thấy Hạ Ninh An, đôi mắt nó lập tức sáng, nhảy cao rồi vừa kêu "chít chít" vừa chạy tới, không ngừng cọ chân cô.
Hạ Ninh An cười, ngồi xuống xoa cái đầu nhỏ đầy lông.
Dễ thương thật.
Thỏ...
Thỏ?
Khoan đã!
"Cậu là con thỏ đó sao? Con thỏ trong dây chuyền của tôi?"
Con thỏ ngơ ngác nhìn cô, phát ra mấy tiếng "chít chít".
Hạ Ninh An bất lực.
Cô không hiểu tiếng thỏ, chỉ có thểôm nó nằm xuống bãi cỏ, nhìn trời xanh rồi lẩm bẩm kể rằng mình rất vui vì sống lại, rất vui vì được đi học lần nữa, rất vui vì gặp Hạ Tú Lan, rất vui vì được nhận quà.
Tiếng chuông báo thức đột nhiên vang lên khiến cô khó hiểu.
Hạ Ninh An đứng dậy, muốn ép mình tỉnh.
Nhưng thử mấy lần, nhắm mắt rồi mở, mở rồi nhắm, trước mắt vẫn là phong cảnh đẹp, gió nhẹ và dòng suối đang chảy.
Cô ngây người.
Rõ ràng ý thức rất tỉnh, vậy tại sao cảnh vật không đổi?
Chẳng lẽ...
Chẳng lẽ cô phải sống trong đây luôn?
Hạ Ninh An nhìn con thỏ nhỏ đang ngủ ngon trong lòng, thở dài.
Có lẽ tìm được nơi mình đi vào hôm qua sẽ tìm được lối ra.
Cô men theo trí nhớ, nhanh chóng đi về hướng ban đầu.
Dọc đường vẫn nghe tiếng chuông báo thức, càng khiến côsốt ruột.
"An An, mau dậy. Mẹ làm bữa sáng hâm trong nồi rồi. Dậy thì ăn rồi đi học nhanh, không là muộn. Mẹ mang hoa nhựa tới xưởng giao đây."
Giọng Hạ Tú Lan dường như từ rất xa truyền tới.
Hạ Ninh An mở miệng muốn đáp "vâng", nhưng âm thanh của chính cô chỉ liên tục vọng trong không gian này.
Cô gần như muốn khóc.
Đi học muộn là chuyện cô chưa từng làm, ngay cả lúc làm giáo viên cũng chưa từng tới trễ.
Rốt cuộc ra thế nào?
Làm sao ra?
Cô bây giờ mới tin bản thân thật sự đã đi vào một nơi khác, không phải giấc mơ.
"Hạ Ninh An, nghĩ tới dây chuyền."
Giọng trẻ con mềm mại bất ngờ vang lên.
Cô vừa định quay đầu thì trước mắt hoa lên.
Ngay sau đó, cô xuất hiện trên chiếc tủ trong phòng mình.
Hai cánh tay vẫn giữ tư thế như đangôm thứ gì, nhưng trong lòng hoàn toàn trống không.
Hạ Ninh An bất lực cười,leo xuống tủ, nhặt sợi dây trên đất:
"Thần kỳ thật."
Cô biết mình đã gặp một chuyện vượt khỏi lẽ thường.
Trong nơi đẹp kia, rõ ràng có giọng nói bảo cô nghĩ tới dây chuyền.
Có thể chính câu đó giúp cô trở về.
Giống như có người gọi tên, não lập tức phản ứng. Khi nghe từ khóa "dây chuyền", cô đúng lúc đangsốt ruột muốn về, nên ý nghĩ tập trung vào nó và lập tức thoát ra.
Hạ Ninh An thay quần áo, cẩn thận bỏ sợi dây vào túi.
Ra ngoài, quả nhiên Hạ Tú Lan đã đi.
Cô tới bếp rửa mặt đánh răng, rót một bát nước đun sôi uống.
Uống một cốc nước ấm sau khi thức dậy là thói quen nhiều năm của cô.
Xong xuôi, Hạ Ninh An đeo cặp tới trường, vừa đi vừa ăn sáng.
Cuộc sống lặp lại mỗi ngày thật ra cũng không tệ.
Điều bất ngờ là tối qua hai mẹ con cũng gần một giờ mới về, cô gần như không ngủ được bao lâu, nhưng sáng nay lại tinh thần đầy đủ, hoàn toàn khác cảm giácmơ màng hôm qua, thậm chí hơi hưngphấn chấn.
Gần tới giờ học cô mới bước qua cổng trường.
Tới tòa nhà khối chín, Hạ Ninh An thấy bảng thông báo phía dưới đông nghịt người.
Cô khó hiểu.
Hôm nay không phải thứ Hai, khôngchào cờ, cũng không họp trường, sắp vào học rồi sao còn nhiều người tụ ở đây?
"Nhà Tô Mạn Nhi thật sự sắp phá sản à?"
"Chứ gì nữa. Nghe nói chồng chị gái cô ta ly hôn rồi, cònđưa đi phần lớn khách hàng."
"Hôm qua mẹ tôi cũng nói nhà tôi khônghợp tác với nhà Trần nữa. Tôi còn tưởng ba tìm được đối tác tốt hơn, ai ngờ nhà họ sắp phá sản."
"Để xem cô ta cònngang ngược được bao lâu. Mỗi lần thấy dáng vẻ vênh váo của cô ta tôi chỉ muốn cắn răng."
Hạ Ninh An ăn miếng bánh bao cuối cùng, lấy khăn giấy lau miệng.
Cách kiếm tiền nhanh nhất của họ phần lớn là kinh doanh.
Nói cách khác, đa số học sinh đều là con cái thương nhân.
Một khi tin phá sản lan ra, thứ bị ảnh hưởng sẽ không chỉ là chuyện làm ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

