Trên đường về nhà, tay Hạ Ninh An luôn đặt trong túi quần, nhẹ nhàng vuốt con thỏ ngọc bọc vàng.
Rất kỳ lạ.
Từ lúc tìm lại món đồ này, trong đầu cô đã vang một giọng nói.
Nếu là ảo giác, những lời bàn tán của bạn học lúc tan trường giải thích thế nào?
Không nghĩ ra, Hạ Ninh An quyết định không nghĩ nữa.
Về tới nhà, cô vừa định lấy chìa khóa dưới viên gạch thì cửa từ bên trong đã mở.
Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi bước ra, thấy cô liền cười:
"An An, con về rồi?"
Người này là ai?
Hạ Tú Lan từ bếp đi ra:
"An An, đây là cậu con."
Cậu?
Hạ Ninh An nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới.
Rất quen mắt.
Đúng, thật sự rất quen.
Nhưng người này chẳng giống Hạ Tú Lan, cảm giác quen không phải vì ngoại hình giống bà.
Vậy là vì đâu?
Cô buột miệng:
"Chúng ta... có từng gặp ở đâu không?"
Hạ Minh Viễn bật cười,vươn taybóp mũi cô:
"Cậu là cậu của con, đương nhiên từng gặp! Đứa ngốc này nói gì vậy?"
Hạ Ninh An ôm mũi lùi một bước.
Xem ra hôm nay cô thật sự thiếu ngủ tới đầu ócmơ màng, câu hỏi chưatrải qua suy nghĩ đã bật ra.
Hạ Tú Lan gọi:
"An An, vào nhanh. Mẹ mua thịt, cà rốt và hành theo lời con rồi. Con chỉ mẹ làm thế nào."
Sau đó bà nhìn Hạ Minh Viễn:
"Minh Viễn, em cũng đừng đứng chắn cửa. An An về rồi, tối nay ở lại ăn cơm rồi hãy đi."
Hạ Minh Viễn cười, lấy một trăm tệ đưa cho Hạ Ninh An:
"An An, lần này cậu tới chẳng mang quà gì. Một trăm tệ này con cầm mua váy. Con gái phải biết ăn diện một chút."
Hạ Ninh An do dự nhìn anh rồi lắc đầu.
Hạ Tú Lan cau mày đi tới:
"Minh Viễn, không phải chịnói em, em còn phải nuôi con, tiêu tiền đừng phóng tay. Cầm lại đi, An An không thiếu váy."
Hạ Minh Viễn đặt hai tay lên vai chị:
"Chị, chị chẳng khác gì chị ruột của em. An An là cháu gái em, em mua cho nó chiếc váy có gì sai?"
Con sao?
Không.
Bây giờ anh không còn con ở bên, thậm chí còn chưa biết sẽ đi đâu.
"Chẳng khác gì chị ruột"
?
Hạ Ninh An lập tức nghi hoặc.
Chẳng lẽ Hạ Minh Viễn và Hạ Tú Lan không phảichị em ruột?
Cô chỉ nhìn hai người, không nói.
Hạ Tú Lan bị nói tới không biết phản bác thế nào, cuối cùng nhìn con:
"An An, cậu cho thì con cầm đi, mai mua một chiếc váy."
Mẹ đã lên tiếng, Hạ Ninh An đành nhận:
"Cảm ơn cậu."
Hạ Minh Viễn lạibóp mũi cô:
"Đứa ngốc, cảm ơn gì? Cậu là cậu con."
Hạ Tú Lan vẫn muốn giữ em trai:
"Hai chị em mình khó lắm mới gặp một lần. Tối nay ở lại ăn cơm đi? An An, con nói xem có phải không?"
Hạ Ninh An gật:
"Đúng đó cậu, lâu rồi không gặp. Cậu ở lại ăn với mẹ con con một bữa đi."
Hạ Minh Viễn lắc:
"Không phải cậu không muốn ở, tối nay cậu có việc tiếp khách. Để lần sau. Khi có thời gian tới khu Tây, cậunhất định qua thăm hai người."
Anh lạibóp mũi Hạ Ninh An rồi nói với chị:
"Chị, em đi trước. Chị nhớ giữ sức khỏe."
Đã có việc, Hạ Tú Lan cũng không tiện giữ.
Hạ Minh Viễn cười với cháu:
"An An, cậu đi, lần sau lại tới."
Hạ Ninh An đứng ở cửa vẫy tay:
"Cậu tạm biệt, cậu giữ gìn sức khỏe."
Có một người cậu thật tốt.
Lúc nhỏ, mỗi lần khai giảng, cô luônngưỡng mộ bạn bè kể được bao nhiêu tiền mừng tuổi, nhận bao nhiêu quà.
Còn cô mỗi dịp Tết chỉ ở trong căn phòng lạnh lẽo, một mình ăn, một mình ngủ. Bảo mẫu cũng về quê, chẳng ai ở bên.
Không ngờ cảm giác nhận quà tới kiếp này mới được trải nghiệm.
Mũi bịbóp đau, nhưng lại khiến sống mũi cô cay lên vì xúc động.
Hạ Ninh An trước kia nếu biết phải rời cơ thể này chắc sẽ hối hận lắm nhỉ?
Bởi vì Hạ Ninh An à, cô thật sự... rất hạnh phúc.
Hạ Minh Viễn đi tới khúc cầu thang còn quay lại:
"Được rồi, cậu biết. Con cũng phải chăm học, sau này lớn còn nuôi cậu với mẹ con đấy."
Hạ Ninh An cười, gật mạnh, nhìn bóng lưng anh biến mất.
Hạ Tú Lan hỏi:
"An An, hôm nay có bài tập không?"
"Không ạ. Hôm nay ở trường làm mấy đề kiểm tra, không có bài tập."
Hạ Tú Lan vui:
"Mẹ mua nguyên liệu rồi. Hôm nay con dạy mẹ làm sủi cảo áp chảo. Sau này con không cần theo mẹ ra quầy, cứ ở nhà đọc sách, một mình mẹ lo được."
Hạ Ninh An khôngđáp ứng, chỉ cười:
"Vâng, con dạy mẹ."
Một mình sao lo được?
Vừa phải làm đồ áp chảo, vừa chiên, vừa nướng than.
Không thểbận xuể.
Tối hôm đó hai mẹ con vẫn bận tới rất khuya.
Hạ Tú Lan mua mười cân thịt làm sủi cảo nhưng vẫnkhông đủ cung cấp cho nhu cầu. Nhiều người nghe danh tìm tới chỉ để ăn món này.
Vì bán sủi cảo, ban ngày khi Hạ Ninh An đi học, bà còn cẩn thận cọ rửa xe ba bánh. Tuy chưa thể gọi là mới tinh, nhưng trong chợ đêm cũng trở thành một quầy sáng sủa, sạch sẽ.
Con người vốn thích sạch.
Gần một giờ sáng họ mới dọn xong về nhà.
Tắm xong, Hạ Ninh An về phòng ngủ.
Căn nhà trọ chỉ khoảng ba mươi mét vuông, dùng ván gỗ ngăn thành hai phòng ngủ và một phòng khách, mỗi phòng càng nhỏ.
Phòng cô chỉ có một chiếc giường tầng đơn kiểu ký túc xá. Đối diện là chiếc tủ vuông cũ, cũng chính là bàn viết.
Toàn bộ phòng chỉ có vậy.
Hạ Ninh An lấy sách đọc một lúc, cuối cùng không chống nổi cơn buồn ngủ, thiếp đi.
Cô mơ.
Trong mơ là một nơi giống Hoa Quả Sơn, đẹp chẳng khác tiên cảnh nhân gian.
Gió nhẹ thổi, trời xanh, cỏ biếc, thác nước trong khe núi, mặt hồ lấp lánh.
Một phía đẹp rõ ràng, phía còn lại lại bị từng đám sương trắng dày bao phủ, không nhìn xuyên được. Thỉnh thoảng bên trong còn lóe những điểm sáng như sao, vô cùng đẹp mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


