Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mỗi kỳ học kết thúc, Học viện Liên bang Đệ Nhị sẽ tổ chức một kỳ thi khảo hạch sinh tồn kéo dài mười ngày tại khu vực được chỉ định.
Nguyên chủ cùng đồng đội của mình đang trên đường thì gặp phải bầy dã thú. Nhưng lạ ở chỗ, đám dã thú đó lại chỉ đuổi theo mỗi mình cô ấy không buông. Trong lúc giao đấu, nguyên chủ bị vồ ngã, lăn thẳng xuống núi rồi mất mạng.
Còn cô thì trở thành Hạ Nhược của thế giới này.
Sắp xếp xong ký ức, Hạ Nhược chống người ngồi dậy, cầm ống dược trên đất lên, mở ra đưa lên mũi ngửi thử. Sau khi xác định là thuốc chữa nội thương, cô mới một hơi uống hết.
Cơn đau do ngã từ trên núi xuống dịu đi đáng kể, cơ thể cũng không còn yếu ớt như lúc mới tỉnh. Cô dùng linh thức dò vào đan điền kiểm tra.
Phát hiện trong đan điền lơ lửng một hạt giống nhỏ bằng bụi phát ra ánh sáng u ám đan xen trắng đen. Trong mắt cô lóe lên sự kinh ngạc xen mừng rỡ: Tiên Ma Đằng cũng theo cô đến đây rồi.
Trong Tiên Ma Đằng có một không gian chứa vật thuộc tính mộc, trước kia cô đã cất không ít linh dược và thực vật có ích vào đó.
Lấy từ không gian Tiên Ma Đằng ra một loại quả, Hạ Nhược bóp lấy dịch bên trong rồi bôi lên da. Một làn hương thuốc dịu nhẹ lan ra, thấm qua lớp vải áo.
Loại nước quả này không chỉ che được mùi trên người nguyên chủ trước đó mà còn có tác dụng xua đuổi dã thú.
Cảm nhận linh khí trong không khí dày đặc hơn Trái Đất không biết bao nhiêu lần, tâm trạng vốn hơi nặng nề của cô cũng sáng hơn vài phần. Cô ngồi xếp bằng bắt đầu hấp thu linh khí để khôi phục.
Sáng hôm sau, Hạ Nhược mở mắt, đứng dậy hoạt động tay chân.
Thân thể này dù không bị thương thì vốn dĩ cũng hư nhược sẵn, hấp thu linh khí suốt một đêm chỉ cải thiện được chút ít. Muốn tăng cường thì cô phải song song dùng kết hợp đan dược và ngâm thuốc điều dưỡng mới được.
Đáng tiếc là trong Tiên Ma Đằng của cô không có loại dược liệu dùng để luyện đan hay ngâm thuốc này, phải đợi thử luyện kết thúc rồi ra ngoài tìm.
Nguyên chủ là dị năng giả hệ không gian, có một không gian nhỏ chứa được vật chết, dùng linh thức thay cho tinh thần lực cũng có thể mở ra.
Cô lấy một bộ quần áo sạch mặc vào, rồi đi thẳng lên núi.
Đây là kỳ khảo hạch thử luyện đầu tiên của tân sinh viên, chỉ cần ở đủ mười ngày, rồi trong ba tiếng cuối cùng của ngày cuối đến được điểm kết thúc thì xem như là đạt yêu cầu. Hôm nay là ngày thứ tám bọn họ vào đây.
Trên đường, Hạ Nhược gặp không ít học viên cũng đang tham gia khảo hạch.
Khi nhìn thấy cô, ánh mắt mọi người mang theo tò mò, thương hại, đồng cảm, hả hê hoặc thờ ơ.
Hạ Nhược chẳng để tâm, tiếp tục đi về phía trước. Tốc độ không nhanh nhưng cũng dần bỏ xa đám người đó.
Cô ta nhanh chóng bước đến, mặt đầy vẻ an ủi nhìn Hạ Nhược nói:
“Cậu không sao thì tốt quá!”
Khóe môi Hạ Nhược hơi nhếch, giọng mang theo ý vị sâu xa:
“Ừ ha. Tôi lại không xảy ra chuyện gì.”
Trong ký ức, cô và Vinh Mộng có quan hệ khá tốt nên mới đồng ý lời rủ tổ đội của đối phương, nhưng cũng vì sự tin tưởng đó mà mất mạng.
Thấy Vinh Mộng vẫn mang dáng vẻ bạn bè thân thiết lo lắng cho mình, Hạ Nhược cũng không lộ ra biểu cảm khác thường nào.
Một thiếu nữ khác dung mạo bình thường cũng bước tới hỏi:
“Bọn tôi lo muốn chết, cuối cùng cậu thoát khỏi bầy dã thú đó kiểu gì vậy?”
Cô nàng này lại tỏ vẻ mừng rỡ nói thêm:
“Tụi này vẫn luôn tìm cậu, tìm đến sắp phát điên rồi, may là cậu không sao.”
Hạ Nhược nhìn khuôn mặt mang theo quan tâm kia, nhưng dưới đáy mắt lại như phủ một tầng âm khí, trong lòng cảm thán: Hai đứa này diễn cũng khéo thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







